"A! Sao ở đây nhiều cá thế? Có người trộm cá!"
Là Vương Thúy Hoa, bà tám nổi tiếng trong thôn!
Bà cụ Diệp nhìn theo hướng tiếng hét thì thấy Niệm Bảo yêu quý của mình đang bị một đàn cá vây ở giữa, bèn vội vàng chạy tới.
Mọi người thấy vậy cũng xúm lại.
Bạch Mộng Vân nhanh hơn một bước bế Diệp Vân Niệm lên, kinh ngạc cất lời: "Vân Tinh, chuyện này là sao?"
Diệp Vân Thần giành nói trước, giải thích đơn giản vài câu.
Còn chưa đợi bà cụ Diệp mở miệng, cái giọng oang oang của Vương Thúy Hoa đã vang lên: "Coi như là các người tự câu được đi, nhưng nhiều thế này thì cũng không hợp lý, phải chia cho người trong thôn."
Bình thường, mọi người được phép tự tìm hố băng để câu cá, miễn là không thả lưới lớn.
Cá bắt được theo tập thể thì mọi người sẽ chọn ra con cá đầu đàn cùng với những con cá lớn mang lên thị trấn giao cho hợp tác xã bán lấy tiền.
Những con nhỏ hơn thì chia cho mỗi nhà một ít.
Nhưng chưa có ai câu được nhiều như vậy.
Ngay sau đó cũng có người lên tiếng: "Đúng vậy, đều là tài sản chung của thôn, nhất định phải chia cho mọi người."
Nhiều cá lớn như vậy, ai nhìn mà không thèm.
Bà cụ Diệp "phì" một tiếng: "Đánh rắm, đây là do cháu nhà tao tự câu được, mày xem cái hố băng kia còn chưa to bằng eo mày."
"Mọi người đã nói rõ rồi, cá tự câu được không tham gia phân chia."
Vương Thúy Hoa đảo mắt: "Tao không cần biết, chúng mày câu hết cá rồi thì chúng tao phải làm sao?"
Những người khác: "Đúng đó, đúng đó, nhiều cá như vậy, lại còn to nữa."
Diệp Thanh Hà chen lên: "Sao thế, không thả mẻ lưới thứ hai mà xúm lại đây làm gì?"
Mọi người bảy miệng tám lưỡi kể lại sự việc.
Diệp Thanh Hà cũng chẳng ưa gì cái bà lắm chuyện này: "Quy định này có từ lâu rồi, mọi người đều ngầm thừa nhận, tự mình câu không được cá thì trách ai?"
"Vậy nếu đã thế, năm nay cá mọi người tự câu được đều phải mang ra tham gia phân chia tập thể."
Lời này vừa nói ra, những nhà đã câu được cá liền không đồng ý.
Hoàng Chiêu Đệ lớn tiếng mắng: "Hay cho một Vương Thúy Hoa nhà cô, chỉ có cô là thích bày ra mấy trò rắc rối này thôi."
"Mụ đàn bà nhà cô ngày nào cũng dòm ngó trong thôn, không xem nhà này ăn gì thì cũng xem nhà kia mặc gì. Tôi nói cho cô biết, tôi không đồng ý chia ra đâu."
Vương Thúy Hoa thấy người lên tiếng là Hoàng Chiêu Đệ, tay đánh nhau cừ khôi trong thôn, lập tức xìu xuống, sợ lại bị đánh.
Diệp Thanh Hà nghe một vòng ý kiến xong, bèn lên tiếng: "Vậy thì vẫn làm theo quy củ, nhưng từ lần sau, mỗi nhà tự câu cá không được quá mười con, lần này được chưa?"
"Được được, vẫn là cách của đội trưởng hay."
"Hay quá, tôi đi câu cá ngay đây."
Bà cụ Diệp nhổ một bãi nước bọt: "Được rồi, lần này cứ thế đi, lần sau các cháu ra chỗ nào xa hơn một chút mà làm."
"Vân Tinh, cháu dẫn hai đứa nó mang cá về nhà, biếu mấy nhà người già trong đội mỗi nhà hai con, như vậy họ sẽ không nói gì nữa."
Sau đó bà ấy bế Diệp Vân Niệm rời khỏi đám đông.
Diệp Vân Niệm thở dài một hơi, vẫn chưa chơi đủ.
Nhưng chưa đợi thả mẻ lưới thứ hai thì đã xảy ra chuyện.
"A!"
"Tiểu Bảo của tôi."
Tiếng hét vội vã bi thương đã thu hút sự chú ý của mọi người.
Bà cụ Phương sốt ruột đập đùi: "Ối giời ơi! Tiểu Bảo nhà tôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)