“Cái gì!” Bác gái hét toáng lên: “Tiểu Tô, ý cháu là bọn họ định gả cháu cho cái tên lưu manh Trương Bảo Quốc kia sao?”
Đào Tô mếu máo nhìn quanh một vòng, rồi gật đầu cái rụp.
Cả gian nhà bàng hoàng sửng sốt, bắt đầu xì xào bàn tán to nhỏ.
Bà ba Đào nhổ toẹt một bãi: “Xì! Trương Bảo Quốc cái thứ cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, cũng không tự đi tiểu mà soi lại xem mình là cái thớ gì.”
“Đúng thế! Đúng là thất đức tận mạng, một đứa con gái xinh đẹp như hoa như ngọc, thấy bố mẹ con bé mất rồi là muốn chà đạp thế này đây.” Đây là lời của bà tư Đào.
Đàn ông ít lời hơn, nhưng trong lòng cũng đã chửi rủa cả nhà Đào Đại Hà vuốt mặt không kịp.
Ông cả giơ tay đấm mạnh vào ngực, thở dài một hơi rồi mở lời: “Tư Viễn là do anh em mình nhìn nó lớn lên từ nhỏ, chịu bao nhiêu cực khổ. Nó là đứa có tiền đồ, đi bộ đội rồi lập công làm cán bộ. Thằng bé trước giờ luôn ghi nhớ cái ơn mấy củ khoai mấy cái bánh bao ngày xưa mấy anh em mình cho nó. Bao nhiêu năm nay, năm nào cũng gửi tiền gửi đồ về nhà. Chưa kể chuyện khác, tiền cho mấy đứa nhỏ trong nhà đi học đều là Tư Viễn bỏ ra cả, chúng ta cũng phải nhớ ơn nó.”
Mấy ông bà gật đầu lia lịa tán thành.
“Anh cả nói đúng, chúng em đều nhớ cả. Không có Tư Viễn giúp đỡ thì làm sao chúng ta có được ngày tháng sung sướng như bây giờ.”
“Phải đấy, nhà họ Đào chúng ta ở đại đội sản xuất Hồng Tinh này nở mày nở mặt là nhờ công lao của Tư Viễn không nhỏ đâu.”
Ông cả giơ tay ra hiệu ngăn bọn họ nói tiếp: “Tư Viễn mất rồi, gửi con bé về đây cho chúng ta, chúng ta phải bảo bọc cho con bé thật tốt, tuyệt đối không được để nó xảy ra bất kỳ chuyện gì ở đây. Con bé Tô không thể tiếp tục ở nhà lão hai được nữa, ở thêm nữa khéo bị bọn họ ăn tươi nuốt sống đến xương tủy cũng chẳng còn.”
Mọi người nhao nhao gật đầu, nhà lão hai kia chẳng khác nào hang hùm miệng sói.
“Cháu Tô, cháu có chắc chắn muốn đoạn tuyệt quan hệ không?” Ông cả xác nhận lại với Đào Tô một lần nữa.
“Chắc chắn.” Đào Tô dứt khoát đáp lời.
“Được, quyết định như thế đi!” Ông cả đập bàn chốt hạ: “Các nhà về thông báo cho con cháu trong nhà, ngày mai đứa nào về được thì gọi về hết. Sáng sớm mai chúng ta dẫn con bé Tô sang nhà Đào Đại Hà làm thủ tục đoạn tuyệt quan hệ!”
Ông ba Đào nuốt nước bọt: “Anh cả, làm ầm ĩ lên thế này liệu có ổn không?”
Bác gái sốt ruột: “Chú ba, có gì mà không ổn chứ! Bọn họ tự mình không biết xấu hổ thì tại sao chúng ta phải giữ thể diện cho bọn họ làm gì?”
“Ý tôi không phải thế, cùng một gốc rễ họ Đào với nhau, rốt cuộc mất mặt cũng là mất mặt cả họ.” Ông ba Đào phân bua.
Ông tư Đào bĩu môi nói: “Anh ba à bọn họ chỉ chuyên bắt nạt những người như anh thôi. Anh nói xem bao năm nay vì nể mặt mũi mà anh bị nhà ông ấy chiếm bao nhiêu món lợi rồi? Năm ngoái chia đất vườn tự lưu, nhà ông ấy chê đất nhà mình xa giếng nước, chị dâu hai khóc lóc om sòm đòi đổi với anh, có phải anh đã nhường đất nhà mình cho nhà ông ấy không? Năm kia con Nhị Nha nhà anh tìm hiểu một đối tượng là bạn học, lúc người ta đến chơi thì bị con cháu gái lớn nhà anh hai nhắm trúng, chết sống đòi Nhị Nha phải nhường cho nó, còn ra tận gốc cây hòe đầu làng định nhào vào ôm người ta để ăn vạ, dọa người ta chạy mất dép. Thế mà anh vẫn chưa rút ra được bài học à.”
Bà ba Đào nghe đến đây liền nhớ lại những chuyện bực mình trước kia, bàn tay thò ra sau lưng véo mạnh vào phần thịt mềm bên eo ông ba, vặn xoắn mấy vòng mà vẫn chưa hả giận.
“Thôi, quyết định vậy đi.” Ông cả nói: “Con bé Tô ở riêng cũng được, nhà cửa có sẵn rồi. Đòi lại đồ đạc xong thì dọn dẹp chuyển qua cho con bé, ngày thường mọi người để mắt trông nom nhiều một chút. Nhà chú ba chú tư, việc gánh nước bổ củi giao cho Đào Vũ và Đào Phong phụ trách, con bé yếu ớt không kham nổi mấy việc nặng nhọc này đâu.”
“Vâng, anh cả cứ yên tâm.”
“Anh cả, chúng em về trước đây, mau về gọi mấy thằng ranh con ở nhà đã.”
“Tư Tề, anh lên huyện tìm thằng Đào Hổ với con Đào Lệ, tiện thể báo cho thằng Đào Văn nhà chú ba một tiếng được không?”
“Được chứ chú ba.” Bác cả đáp lời, cầm đèn pin rồi nhảy lên chiếc xe đạp phượng hoàng phóng vụt đi mất dạng.
“Kìa, đi chậm thôi, ngần này tuổi rồi mà còn lông bông như trai trẻ ấy.” Bác gái đuổi theo ra tận cửa cằn nhằn.
Đêm hôm đó có rất nhiều người trằn trọc không sao chợp mắt được, nhưng Đào Tô không nằm trong số đó. Ngày hôm nay cô đã trải qua quá nhiều biến cố, cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ, gần như ngay khoảnh khắc bác gái vừa bước ra khỏi cửa là cô đã chìm vào giấc ngủ say, thậm chí đến lúc bác cả đạp xe về cô cũng không hề hay biết.
Sáng sớm hôm sau, Đào Tô mở mắt, nhìn khung cảnh xa lạ xung quanh mà nhất thời có chút ngơ ngác. Định thần lại một hồi lâu cô mới nhớ ra dường như mình đã xuyên không về thập niên 70, nhập vào thân xác của một cô gái trùng tên trùng họ với mình. Cô nhanh chóng mặc quần áo rồi rời giường, mở cửa bước ra ngoài thì phát hiện trong sân đã đứng chật ních người, ai nấy đều đồng loạt quay đầu nhìn về phía cô. Mọi người đều đã nghe kể về chuyện của cô, trong ánh mắt ngập tràn sự thương cảm và xót xa. Đón nhận những ánh nhìn chăm chú ấy, cô như bị trúng bùa định thân, không biết phải phản ứng thế nào cho phải.
Bác gái thấy cô đứng ngơ ngác ở cửa, vội vàng bước lại nắm lấy tay cô: “Tiểu Tô, đây đều là các bác, các thím, các chú, các anh chị em họ của cháu đấy. Thôi hôm nay trọng tâm không phải chuyện này, hôm khác bác sẽ giới thiệu cho cháu làm quen sau. Cháu mau đi rửa mặt đi, bác luộc trứng gà cho cháu rồi, ăn xong chúng ta đi làm việc chính.”
Khóe miệng Đào Tô giật giật, họ hàng ở quê này đúng là đông thật đấy. Cô như một cỗ máy được bác gái dắt đi rửa mặt, rồi vừa ăn dưa muối vừa nuốt trôi hai quả trứng gà. Vừa lúc đó, ông cả xuất hiện ngay trước cửa.
“Con bé Tô ăn xong rồi thì chúng ta đi thôi.” Ông cả giắt tẩu thuốc ra sau thắt lưng, dẫn đầu một đoàn người rầm rộ xuất phát.
Bác gái đi bên tay trái Đào Tô, còn bên phải cô là một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi. Người phụ nữ này để tóc ngắn, bên trên mặc một chiếc áo ngắn tay cổ bẻ màu xanh lam, bên dưới là chiếc quần dài bằng vải dệt màu đen, chân đi đôi xăng-đan gót nhỡ màu đen, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ hiệu Thượng Hải đã hơi cũ, toát lên vẻ vô cùng tháo vát và nhanh nhẹn.
Bác gái vừa đi vừa giới thiệu cho Đào Tô: “Tiểu Tô à đây là chị dâu Đào Hổ của cháu, tên là Hồ Tiểu Mạn, vợ của thằng Hổ con trai bác, mẹ của thằng Thiết Trụ đấy, đang làm chủ nhiệm văn phòng ở xưởng dệt trên huyện.”
Đào Tô mỉm cười với Hồ Tiểu Mạn. Hồ Tiểu Mạn bị nụ cười trong trẻo thuần khiết của cô gái nhỏ làm cho sững sờ một thoáng, thích thú đưa tay xoa nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Ôi trời mẹ ơi, đúng là có con gái vẫn thích hơn. Mẹ nhìn Tiểu Tô này, cười một cái mà tim con cứ đập thình thịch. Chẳng bù cho thằng ranh Thiết Trụ nhà con, suốt ngày nhảy nhót nghịch ngợm như khỉ, lo không xuể.”
Bác gái lườm xéo một cái: “Chị thích thì tự đi mà đẻ lấy một đứa.”
Hồ Tiểu Mạn cũng là người tính tình sảng khoái: “Mẹ tưởng con không muốn à, chẳng phải con vẫn đang cố gắng đây sao.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



