Đào Tô lúc này mới hài lòng, lấy ra mấy quả cà chua và dưa chuột vừa hái ngày hôm qua đưa cho anh, để anh lúc rảnh rỗi ở nhà có cái ăn vặt như hoa quả. Trong không gian tùy thân có sẵn trái cây, nhưng cô không có cách nào lấy ra một cách danh chính ngôn thuận.
Đến huyện thành, Đào Tô lập tức cải trang rồi đi thẳng tới chợ đen. Người canh gác ở cổng chợ đen đã nhận được lệnh từ trước, vừa nhìn thấy cô liền không nói hai lời, dẫn ngay tới gặp anh Quan.
Đào Tô cũng thuận theo tự nhiên, đi theo anh ta vào phòng bắt mạch cho mẹ già trước.
“Thế nào rồi?” Anh Quan sốt sắng hỏi.
“Đã khỏi hẳn rồi nên không cần uống thuốc nữa. Lát nữa tôi sẽ viết cho anh một phương thuốc thực bổ dưỡng khí huyết, có thể dùng lâu dài.” Đào Tô mỉm cười nói.
“Cảm ơn, cảm ơn thần y!” Mẹ Quan rối rít cảm ơn, định đứng dậy cúi đầu vái lạy Đào Tô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)