Hai người ăn cơm xong tự giác thu dọn sạch sẽ, mỗi người cầm một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi ngoài sân không chịu về, Đào Tô khó hiểu nhìn bọn họ.
Điền lão khi thấy Đào Tô nhìn sang bèn cố ý duỗi thẳng hai chân, ưỡn bụng ra, thậm chí còn đưa tay xoa xoa bụng vài cái.
Đào Tô bất lực đầy đầu, quay người đi vào trong nhà, pha một ấm trà, tiện tay cầm thêm hai chiếc chén trà đưa cho hai người đang mở to mắt trông mong nhìn mình.
Hai người hớn hở uống cạn cả ấm trà, lúc này mới mỹ mãn thỏa thuê dạo bước quay về chuồng bò.
Lúc tiễn hai người về, Đào Tô nhét cho bọn họ bốn quả trứng gà. Cô không dám cho bọn họ quá nhiều đồ, một là vì thời tiết nóng nực đồ ăn không để lâu được, hai là cũng sợ có người đột ngột tới cửa, nhìn thấy có đồ ăn lại rước lấy phiền phức.
Tiễn hai người đi xong, Đào Tô dùng nước nóng mà Chung lão đã đun sẵn cho mình để tắm rửa thật nhanh, sau đó vội vã tắt đèn lên giường, không thể chờ đợi thêm mà tiến ngay vào không gian.
Cô lấy hạt giống lương thực ra trước, chọn tới chọn lui, trước tiên chọn các loại lương thực chính như lúa mì, lúa nước, đậu tương, ngô đem gieo trồng xuống đất. Đây là những thứ bình thường mình cần ăn, mà nếu đem bán thì cũng rất dễ bán. Cô lại lục lọi tìm tòi, gieo thêm một ít đỗ xanh, đỗ đỏ, lạc, sau này có thể nấu canh đỗ xanh, làm chè đỗ đỏ, ép dầu lạc, những thứ khác không vội, đợi khi nào cần thì trồng sau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
