Hai người hoảng hốt: “Cái gì? Đi bộ về á? Xa như thế, chúng tôi không đi nổi đâu, các người không thể đối xử với chúng tôi như vậy được!”
Bác Triệu buông lại một câu: “Thích đi hay không tùy. Giờ đang là lúc giáp hạt thiếu thốn, lợn rừng trên núi hay xuống kiếm ăn, hai cô mà không đi theo chúng tôi, trên đường xảy ra chuyện gì chúng tôi không chịu trách nhiệm đâu.” Nói xong liền vung roi điều khiển xe bò khởi hành.
Dương Nguyệt và Trần Lan đành phải cắn răng bước theo, bác Triệu nói đúng sự thật, bọn họ không dám tự đi một mình.
Xe bò đi chưa được bao xa, người đàn ông từ phía sau gốc cây lớn bước ra, nhìn theo chiếc xe bò dần khuất xa, trong lòng vô cùng khó hiểu. Mới có hai ba ngày ngắn ngủi mà cô gái nhỏ kia thay đổi quá nhiều. Từ thần thái đến quần áo trên người đều như biến thành một người khác, ăn mặc xinh đẹp chẳng khác nào một nàng công chúa nhỏ. Hơn nữa nhìn cái dáng vẻ có thù tất báo của cô bây giờ, chẳng ai có thể tin nổi cô lại là người đi nhảy sông tự tử.
Đào Tô cùng mọi người đi chưa được nửa tiếng đồng hồ thì hai người đi bộ bám theo phía sau đã bắt đầu khóc lóc. Dân làng trên xe vờ như không nghe thấy, tiếng nói chuyện rôm rả mỗi lúc một to hơn, át hẳn cả tiếng khóc.
Trong lòng Đào Tô cảm thấy ngán ngẩm không chịu nổi. Muốn lên xe thì cứ mở lời đàng hoàng mà thương lượng với bác Triệu, nói vài câu tử tế khéo mọi người lại đồng ý. Vốn dĩ là do bản thân các cô sai trước, giờ lại khóc lóc làm như ai ức hiếp các cô không bằng, như thế thì mọi người càng không đời nào chịu sự đe dọa này.
Bác Triệu tức đến mức quất roi cho xe bò đi nhanh hơn vài phần. Dù sao bọn họ cũng chẳng dám tụt lại phía sau, cứ thế vừa đi vừa khóc, bước thấp bước cao theo về tận đại đội.
Xe dừng lại dưới gốc cây hòe lớn lúc xuất phát, bác Triệu vui vẻ gọi Đào Tô: “Bé Tô, cháu chờ một lát, chúng ta cùng đường.”
Chờ dân làng xuống xe hết, bác đánh xe đưa Đào Tô về tận nhà, bác gái cả cũng đi cùng vì trong lòng bà còn đang sốt ruột muốn giúp Đào Tô dọn dẹp đồ đạc.
Vừa bước vào cửa, bác gái lại bắt đầu lăng xăng dọn dẹp một hồi, sắp xếp mọi thứ vào đúng vị trí cần để. Lòng bà yên tâm được một nửa, vừa như nói với Đào Tô, lại vừa như đang tự lẩm bẩm: “Thế này thì tốt rồi, đồ đạc đều đầy đủ cả, Tiểu Tô ở cũng thấy thoải mái hơn một chút.”
Đào Tô có thể cảm nhận được lòng tốt và sự quan tâm thuần khiết mà bác gái dành cho mình, trong lòng vô cùng xúc động.
Dọn dẹp xong, bác gái vội vã muốn rời đi: “Bác phải về nấu cơm đây, bác cả của cháu với mấy đứa chắc cũng sắp tan ca về rồi. Tối nay cháu lại sang nhà bác ăn nhé?”
Ban đầu Đào Tô định tự mình ninh nồi xương ống lớn, nhưng nghĩ lại đống đồ mình vừa mua, cô gật đầu đồng ý. Cô lấy ra một miếng thịt ba chỉ, lại lấy thêm một phần bánh bông lan, một phần kẹo hoa quả, một phần đường đỏ, rồi đem cả sáu chiếc bánh bao thịt to còn thừa bỏ hết vào gùi của bác gái, đeo lên lưng định bước ra cửa.
Bác gái thấy cô sắp bước ra ngoài mới hoàn hồn lại, vội túm lấy quai gùi không cho cô đi: “Đồ ngon này cháu giữ lại mà tự ăn, nhà bác không lấy đâu!”
Đào Tô bị giữ lại không nhúc nhích được, quay đầu nhìn bác gái, hỏi: “Tại sao ạ?”
Bác gái nói: “Đồ quý giá thế này, cháu giữ lại mà tẩm bổ cho bản thân. Dạo trước bị người ta hành hạ không ít, người ngợm chắc chắn bị suy nhược rồi.”
Đào Tô nói: “Cháu còn, hết lại mua.”
Bác gái nghe hiểu ý cô là cô vẫn còn đồ, vả lại ăn hết thì có thể mua tiếp. Bà ân cần khuyên nhủ: “Thế cũng không được, con bé này, tuy có tiền nhưng cũng không thể tiêu xài hoang phí như thế. Tiền của ai cũng chẳng phải gió thổi tới, cháu phải tiết kiệm một chút, để dành mà lo cho thân mình.”
Đào Tô không hề lay chuyển, kiên quyết nói: “Thế thì cháu không sang nữa.”
Bác gái lại một lần nữa đành phải thỏa hiệp: “Haiz, được rồi, lần này thì thế, lần sau tuyệt đối không được như vậy nữa đâu đấy.” Thấy Đào Tô gật đầu, bà mới buông tay, dẫn cô cùng về nhà mình.
Dương Nguyệt và Trần Lan chân đều bị phồng rộp hết cả. Để đi lên thị trấn hôm nay, hai người đều xỏ giày da, không ngờ lại phải cuốc bộ nhiều đến thế. Bọn họ dìu nhau bước vào điểm thanh niên trí thức.
Lúc này vừa đúng giờ tan ca, các thanh niên trí thức đều đã trở về đang bận rộn việc của mình, người nấu cơm người gánh nước. Nhìn thấy hai người đầu bù tóc rối, đi khập khiễng, đôi mắt khóc đến đỏ hoe thì ai nấy đều sững sờ.
“Hai người làm sao thế này?” Một nam thanh niên trí thức thầm thương trộm nhớ Dương Nguyệt lên tiếng hỏi.
Ngô Mạt Lị nói: “Bác Triệu đánh xe là người rất tốt, hồi chúng ta mới xuống nông thôn tới đây đều là do bác ấy đánh xe đón, dọc đường chăm sóc chúng ta hết sức chu đáo, chúng tôi hoàn toàn tin tưởng vào nhân phẩm của bác ấy.”
Nghe thấy lời này, phần lớn các thanh niên trí thức đều gật đầu phụ họa.
Dương Nguyệt đảo mắt một vòng, ấp úng nói: “Vương Quế Hoa đó là vợ của đại đội trưởng, Đào Tô lại là cháu gái đại đội trưởng, biết đâu bác Triệu làm thế là để nịnh bợ bọn họ thì sao.”
Người phụ trách chung của điểm thanh niên trí thức là một nam thanh niên tên Dương Chí Cương. Anh là người xuống nông thôn lâu năm nhất, cũng hiểu rõ tình hình trong thôn nhất, nghe Dương Nguyệt nói vậy liền không nhịn được mà lên tiếng: “Cô ngậm miệng lại đi. Đại đội trưởng của chúng ta trước nay luôn công tư phân minh, đối đãi với thanh niên trí thức cũng vô cùng rộng lượng. Trong thôn có chuyện gì tốt lần nào mà bỏ quên thanh niên trí thức chúng ta chưa, sao qua miệng cô lại chẳng được một câu tử tế thế? Còn toan tính kéo chúng tôi xuống nước để đối đầu với đại đội trưởng, cô coi chúng tôi là kẻ ngốc chắc?”
Nam thanh niên trí thức ái mộ Dương Nguyệt liền lên tiếng bênh vực: “Dù thế nào đi nữa thì việc họ không cho Dương Nguyệt và Trần Lan ngồi xe là không đúng rồi, anh không thấy chân hai cô ấy bị cọ đến chảy cả máu rồi sao?”
Ngô Mạt Lị cực kỳ ghét hạng người không phân biệt rõ trắng đen này. Rõ ràng Dương Nguyệt chỉ đang giả vờ yếu đuối để trục lợi, ích kỷ, trốn tránh lao động, ham món lợi nhỏ, tật xấu nhiều không đếm xuể, thế mà mấy người này cứ mù quáng để cô ta dắt mũi xoay như chong chóng.
Chị đảo mắt khinh bỉ nói: “Dù sao thì đối với những người khác, bác Triệu chưa bao giờ không cho ngồi xe, chỉ có hai người các cô là ngoại lệ thôi. Khuyên các cô nên tự nhìn lại bản thân mình đi.” Nói xong liền quay người định đi làm việc, rồi chợt nhớ ra điều gì lại quay lại bảo: “Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì thì sáng mai đi làm cứ hỏi mấy thím ngồi cùng xe là rõ ngay, các cô mà nóng lòng thì bây giờ sang hỏi luôn cũng được đấy.”
Hai người Dương Nguyệt trong lòng biết rất rõ một khi đi hỏi thì mình chẳng có chút lý lẽ nào, bèn lí nhí: “Không có gì, không cần đâu.” Khóe mắt cô ta rưng rưng như chực khóc, chờ đợi anh chàng thanh niên trí thức kia đến dỗ dành.
Nếu là ngày thường, nam thanh niên kia đã xót xa không thôi, chạy vội vào phòng lấy đồ ăn cho cô ta rồi. Tiếc là lúc này, sau khi cuốc bộ suốt hai ba tiếng đồng hồ, tóc tai cô ta rối bù, đường đất nông thôn thì bụi bay mù mịt khiến mặt mũi, quần áo bám đầy bụi bặm. Vừa khóc một trận, trên mặt liền hiện rõ hai vệt nước lem nhem, trông buồn cười vô cùng.
Nam thanh niên gãi đầu, ngập ngừng nhắc nhở: “Cái đó... hay là hai người đi rửa mặt trước đi đã.”
Dương Nguyệt giật mình, cùng Trần Lan ngơ ngác nhích lại gần lu nước, thò đầu soi thử rồi suýt chút nữa muốn ngất xỉu ngay tại chỗ.
Trần Lan cũng thế, hai người vội vã chạy thục mạng về phòng, lấy chậu rửa mặt ra cuống cuồng kỳ cọ.
Hôm nay mất mặt lớn như vậy, bọn họ đã hoàn toàn ghi hận Đào Tô vào tận xương tủy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

