Vợ chồng Đào Hổ và Hồ Tiểu Mạn hôm nay xin nghỉ trọn một ngày, dự định ăn xong bữa tối mới rời đi. Bữa tối do Hồ Tiểu Mạn nấu, còn Đào Hổ phụ trách nhóm lửa ở dưới bếp.
Bác gái cả buổi chiều vẫn phải ra đồng làm việc, lúc Đào Tô bước vào cửa thì bà cũng vừa mới về tới nơi chưa lâu, đang rửa tay để chuẩn bị vào bếp nấu cơm. Thấy Đào Tô ôm một xấp vải bước vào, bà vội vã cất tiếng: “Tiểu Tô đến rồi đấy à, cháu cầm cái gì thế kia?”
“Vải ạ!” Đào Tô nói.
“Muốn nhờ bác may quần áo giúp hả?” Bác gái cả căn bản không hề nghĩ tới việc Đào Tô đến tặng quà cảm ơn, trong lòng bà trước giờ vẫn chỉ coi cô như một đứa trẻ con.
“Nhà ông cả, ông ba, ông tư.” Đào Tô suy nghĩ một lát rồi nói. Chuyện khả năng diễn đạt bị hạn chế này nhất định phải sớm giải quyết mới được, chứ ngày nào cũng nói nhát gừng từng chữ hai chữ thế này mệt mỏi trong lòng lắm.
Bác gái cả vừa đoán vừa hỏi: “Ý cháu là muốn tặng cho ba nhà chúng ta sao?”
“Vâng.” Đào Tô gật đầu.
“Ôi dào, không cần đâu! Đều là người thân thích trong nhà cả, khách sáo thế làm gì!” Bác gái cả vội vàng xua tay từ chối.
“Cho ạ!” Đào Tô dứt khoát nhét xấp vải vào lòng bác gái cả, khiến bà cuống quýt phải đưa tay ra đỡ lấy.
“Cầm lấy đi. Lát nữa con đem sang nhà chú ba với chú tư giúp con bé một chuyến.” Ông cả Đào đứng ở cửa lên tiếng. Ông cùng bác cả vừa về tới nơi sau Đào Tô một bước, đứng ở cửa quan sát nãy giờ.
Bố chồng đã lên tiếng, bác gái cả đành phải nhận lấy.
“Cháu cảm ơn ạ.” Đào Tô nghiêm túc nói, khóe môi khẽ nở một nụ cười rạng rỡ, lúm đồng tiền bên má thấp thoáng hiện ra.
“Cái con bé này thật là.” Bác gái cả đưa tay quệt khóe mắt, trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng. Việc giúp đỡ Đào Tô bọn họ chưa từng mong cầu báo đáp, nhưng cô bé hiểu chuyện như vậy, còn trịnh trọng mang quà đến cảm ơn khiến bà vừa cảm động lại vừa xót xa.
Hồ Tiểu Mạn bước tới, đưa tay sờ thử chất vải, tấm tắc khen ngợi: “Vải vóc ở thành phố lớn đúng là khác hẳn chỗ chúng ta, nhìn hoa văn này xem, sờ vào mềm mịn thế này, chắc chắn không hề rẻ đâu.” Chị làm việc ở xưởng dệt trên huyện nên đã nhìn qua rất nhiều loại vải, nhưng chưa từng thấy chất vải nào tốt hơn thế này.
“Được rồi được rồi, tay con có sạch không đấy, khéo lại làm bẩn vải của con bé bây giờ.” Bác gái cả gạt tay con dâu ra, nhưng giọng điệu vẫn lộ rõ vẻ cưng chiều: “Chỗ vải hoa này để may cho con với em gái con mỗi đứa một chiếc áo sơ mi.”
“Hì hì, thế thì tốt quá rồi, con cảm ơn mẹ trước nhé.” Hồ Tiểu Mạn cũng chẳng thèm khách sáo.
“Đi đi, ai thèm con cảm ơn chứ.” Bác gái cả quay người đi vào trong phòng cất kỹ xấp vải.
Đào Hổ thấy mọi người đã đông đủ bèn gọi cả nhà vào ăn cơm.
Bữa tối có món khoai tây xào đậu cô ve dùng mỡ lợn thơm lừng, cà tím hấp trộn tỏi ớt, dưa muối, món chính là cơm độn hai loại gạo, hôm nay vì có Đào Tô đến ăn nên gạo trắng được cho nhiều hơn một chút. Bác gái cả còn hấp riêng cho Đào Tô một bát trứng hấp mềm mịn. Đào Tô liền chia một nửa bát trứng sang cho bé Thiết Trụ.
Mấy người lớn biết có ngăn cản cũng vô ích nên đành để mặc cô. Cậu bé Thiết Trụ đầu to tròn vô cùng vui sướng, ôm chiếc bát nhỏ của mình cất giọng lảnh lót: “Cháu cảm ơn cô ạ!”
Đào Tô đưa tay xoa nhẹ đầu cậu bé, Thiết Trụ thích thú lắc lư cái đầu, người cô xinh đẹp vừa mới xoa đầu cậu bé đấy. Dù cô ít nói nhưng cô là người con gái đẹp nhất mà cậu từng thấy, ngay cả mấy chị thanh niên trí thức từ thành phố về điểm trí thức cũng chẳng ai đẹp bằng cô của cậu.
Hồ Tiểu Mạn nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của con trai thì cạn lời, nhưng ai mà chẳng thích một cô bé xinh xắn như búp bê thế này chứ. Gương mặt nhỏ nhắn kia bị cả nhà kia ngược đãi đến mức cằm nhọn hoắt, nuôi một thời gian cho béo tốt lên chắc chắn còn đáng yêu hơn nữa. Không biết chừng nào mình mới sinh được một đứa con gái đáng yêu như Tiểu Tô đây.
Đào Hổ thấy vợ chỉ mải ngắm nhìn người ta mà quên cả ăn cơm bèn huých nhẹ vào tay chị nhắc nhở: “Ăn cơm đi kìa.”
Bác cả đợi Đào Tô ăn gần xong mới mở lời hỏi: “Bé Tô, chuyện đi làm công điểm cháu tự tính thế nào?”
Đào Tô đặt đũa xuống suy nghĩ nghiêm túc. Ông ngoại đã chuyển hộ khẩu của cô về đại đội Hồng Tinh, lúc còn ở nhà Đào Đại Hà do cô bị kích động đóng kín tâm can nên không đi làm việc thì dân làng cũng chẳng dị nghị gì. Nhưng hiện tại bệnh tình đã thuyên giảm, nếu cứ ở lỳ không đi làm công điểm thì cũng không ổn, tuy rằng cô không trông cậy vào điểm công để kiếm cơm, nhưng thái độ nhất định phải đoan chính, nếu không để kẻ xấu chụp mũ bắt bẻ thì phiền phức lắm.
“Làm công điểm cái gì chứ, Tiểu Tô người yếu ớt thế này làm sao kham nổi mấy việc đồng áng nặng nhọc đó!” Bác gái cả vừa nghe chồng nói thế liền sốt ruột gạt đi.
Bác cả liếc nhìn bà vợ chẳng biết giữ bình tĩnh của mình: “Bà để con bé tự quyết định.”
Đào Tô bối rối không biết làm sao để tóm gọn suy nghĩ của mình thành hai chữ cho mọi người dễ hiểu, gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhó như cái bánh bao, nghĩ mãi không ra đành buông xuôi nói từng chữ: “Có tiền, làm việc nhẹ, không làm, không tốt.”
Bác cả hiểu ngay: “Ý của bé Tô là nếu không đi làm thì ảnh hưởng không tốt, có thể nhận việc nhẹ nhàng. Lương thực thì có thể mua để ăn.”
Đào Tô gật đầu lia lịa.
“Cảm ơn cháu nhé!” Đào Tô cười nói.
“Không có chi ạ!” Thiết Trụ đáp lại một cách nghiêm túc, lại chọc cho mọi người một phen cười no nê.
Vợ chồng anh họ Đào Hổ ngày mai vẫn phải đi làm việc, ăn cơm xong nhân lúc trời còn chưa tối hẳn liền vội vã đạp xe quay về thị trấn. Bác gái cả nhất quyết đòi đưa Đào Tô về tận nhà, tiện thể dẫn bé Thiết Trụ sang nhận đường để sau này tiện chạy vặt.
Vừa vào nhà, bà liền nhóm lửa đun cho Đào Tô một nồi nước tắm, nhân tiện dạy cô cách chụm củi nhóm lửa. Sống một mình ở nông thôn thì đây là kỹ năng bắt buộc phải biết, ngay cả Thiết Trụ năm nay cũng đã bắt đầu phụ giúp gia đình nhóm bếp rồi.
Bác gái cả vừa canh lửa dưới đáy nồi vừa lải nhải dặn dò.
Sau khi hỏi đi hỏi lại chắc chắn Đào Tô biết nấu nướng, bà mới bảo: “Cháu muốn tự nấu ăn cũng được, nhưng sáng mai cứ sang nhà bác ăn cơm đã nhé. Ăn xong bác dẫn cháu lên thị trấn sắm sửa đồ đạc, gạo mì dầu muối gia vị các thứ đều phải mua cả. Tiện xem trong nhà còn thiếu thứ gì thì mua luôn một thể.”
Đào Tô ngoan ngoãn gật đầu.
Bác gái cả lại dặn tiếp: “Cháu xem mảnh đất vườn trong sân muốn trồng loại rau gì, tự trồng chút rau củ ăn cho tiện. Mà thôi, bác thấy cháu chắc cũng chẳng rành mấy việc này đâu, để hôm nào bác sang trồng giúp cháu, cháu chỉ việc tưới nước là được, bác sẽ thường xuyên qua ngó nghiêng giúp cháu.”
“Cháu ở một mình nhất định phải chú ý an toàn, cửa sổ cửa chính đều phải khóa cài cẩn thận. Bác cả của cháu đã đi hỏi thăm rồi, chuồng lợn của đại đội Hướng Dương có con chó cái đẻ lứa con cách đây ba tháng, hiện tại còn sót lại một con. Thời buổi này người còn chẳng đủ ăn nên ít ai nuôi chó, trưa mai ông ấy sẽ qua đó hỏi xem có đổi về được không. Cháu không thiếu lương thực, nuôi một con để trông nhà giữ cửa là chuẩn nhất.”
Đào Tô trong lòng dâng lên niềm xúc động khôn nguôi. Kiếp trước khi cô còn chưa kịp nhớ mặt thì cha mẹ đã qua đời, còn người mẹ ở kiếp này cũng vì khó sinh cô mà mất sớm, có thể nói cả hai kiếp cô đều chưa từng được nếm trải tình mẫu tử thiêng liêng.
Nghe những lời cằn nhằn lo lắng không dứt của bác gái cả, khóe mắt cô cay cay, cơ thể bất giác dựa sát vào người bà, tựa đầu lên cánh tay bà, nghẹn ngào nói: “Bác gái, bác thật tốt.”
Bác gái cả lập tức phá tan bầu không khí xúc động bằng một câu: “Tiểu Tô, câu này cháu nói trọn vẹn cả câu đấy, sau này cứ nói chuyện như thế nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)