"Mày... mày nói gì vậy, sớm biết mày nghĩ như vậy, lúc sinh ra, tao nên ném mày vào bô nước tiểu dìm chết, để khỏi phải đến làm tao tức giận."
Cốc Ái Phương nhảy ra, chỉ là nói chuyện rất không có khí thế, trong mắt lóe lên một tia chột dạ, mặc dù rất nhanh, nhưng Khương Vân Thư vẫn nhạy bén bắt được.
Thân phận của nguyên thân quả nhiên có vấn đề.
Ngay lúc trong đầu Khương Vân Thư suy nghĩ nhanh chóng, Khương Phú Xương mở miệng: "Chúng ta có làm gì có lỗi với mày, cũng đã nuôi mày lớn như vậy, không có công lao cũng có..."
Khương Vân Thư buồn nôn nổi cả da gà, cô vội vàng lên tiếng ngắt lời:
"Khương Phú Xương, bớt dát vàng lên mặt nhà các người, tôi có thể lớn đến như vậy hoàn toàn là do tôi mệnh cứng, liên quan gì đến nhà các người, từng thấy người mặt dày, chưa từng thấy người mặt dày như ông, mặt dày như tường thành..."
Khương Vân Thư nói chuyện hoàn toàn không suy nghĩ đến tâm trạng của ba người nhà họ Khương, cái miệng nhỏ lải nhải không ngừng, chính là điên cuồng công kích.
Khương Phú Xương tức giận đến mức, đầu óc choáng váng, ông ta tiến lên liền tát Khương Vân Thư một cái.
Nói đùa, là Khương Vân Thư không bao giờ chịu thiệt thòi tát Khương Phú Xương một cái...
Bị ăn một cái tát, đầu óc Khương Phú Xương choáng váng, răng hàm đều đau, còn Khương Vân Thư thì đau tay.
Quả nhiên người không biết xấu hổ chính là mặt dày, nhìn xem tay cô đều đỏ lên rồi, lần sau không thể lỗ mãng như vậy nữa, cô nên dùng dao, chặt đứt cái móng vuốt đê tiện của ông ta, Khương Vân Thư nghĩ thầm.
"Khương! Vân! Thư!"
Khương Phú Xương ôm mặt sưng vù, trong lòng muốn giết chết Khương Vân Thư.
Đã từng thấy cha đánh con, chưa từng thấy con đánh cha, còn không chỉ một lần, Khương Phú Xương cảm thấy tôn nghiêm của mình bị người ta giẫm dưới chân chà đạp.
"Gọi bà cô của mày làm gì."
Khương Vân Thư tức chết người không đền mạng.
Lần này, Khương Vân Thư rút kinh nghiệm, cởi giày ra tát.
Vừa vặn, giày cỡ 36 của cô tát vào mặt cỡ 42 của Cốc Ái Phương.
"Lần sau còn để tôi nghe thấy trong miệng bà không sạch sẽ, tôi không đánh bà, tôi đánh con trai bà, xem đến lúc đó là miệng bà cứng, hay là da con trai bà dày."
Khương Vân Thư hiểu rõ đạo lý đánh rắn phải đánh dập đầu, vung chiếc giày trong tay lên tát vào mặt Khương Diệu Tông.
Cốc Ái Phương thương con, không màng đến cơn đau trên mặt, nhanh chóng tiến lên chắn trước mặt Khương Diệu Tông.
Còn cái tên vô dụng Khương Diệu Tông lại nhân cơ hội này, chạy mất...
Đúng vậy, không quan tâm đến sống chết của cha mẹ, chạy rất nhanh, một lát liền không thấy bóng dáng.
Khương Vân Thư nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, hai vợ chồng Khương Phú Xương tuy ngày thường làm những việc không phải người làm, nhưng đối với đứa con trai duy nhất Khương Diệu Tông này tốt đến mức không có gì để nói.
Kết quả, gã ta chạy rồi.
Hai vợ chồng Khương Phú Xương thật sự là nuôi một con sói mắt trắng, loại người ích kỷ như Khương Diệu Tông, sau này hai vợ chồng bọn họ còn phải chịu khổ.
Khương Vân Thư vui sướng trên nỗi đau của người khác, trong lòng mặc niệm hai giây thay bọn họ.
Cốc Ái Phương thấy con trai không thấy bóng dáng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại không cẩn thận chạm phải ánh mắt trêu tức của Khương Vân Thư.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)