Nóng.
Chuyện gì thế này?
Cơ thể Thẩm Thanh Lê rõ ràng có gì đó không ổn, đầu gối lên một vật cứng, đau đến dữ dội.
"Khụ khụ, khụ khụ..."
Thẩm Thanh Lê bừng tỉnh, thở dốc dồn dập.
Chuyện, chuyện gì đang xảy ra? Cô cố gắng mở mắt ra, trong cơn mơ màng chỉ nhìn thấy một đôi mắt đen thâm thúy!
Một người đàn ông đang áp sát trên người cô.
Cô là một đại lão dị năng toàn hệ cấp Võ Tôn, sao có thể chịu nhục nhã thế này!
Thẩm Thanh Lê vung tay định tung một chưởng, đánh ngất tên này trước rồi tính sổ sau!
Đúng, cứ thế mà làm.
Nhưng bàn tay cô lại mềm nhũn đặt lên cổ người đàn ông.
Hành động này khiến người đàn ông hoàn toàn mất kiểm soát, một tiếng rên trầm đục, khàn khàn thoát ra khỏi khuôn miệng, trong không gian tối mịt lại càng trở nên quyến rũ lạ kỳ.
Thẩm Thanh Lê chỉ thấy cả người tê dại từ đầu đến chân.
Giọng của người đàn ông này, mẹ nó chứ, thật sự quá êm tai...
Theo bản năng Thẩm Thanh Lê đưa hai tay chống trước ngực, cảm giác nóng bỏng mãnh liệt cùng nhịp tim đập loạn xạ đan xen vào nhau, làm rung động tâm hồn.
Đêm nay nóng bỏng và dài đằng đẵng lạ thường.
Khi Thẩm Thanh Lê khôi phục lại ý thức lần nữa, cô chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức như bị xe lu cán qua, đột nhiên một khối ký ức xa lạ tràn vào não bộ...
Cô đã xuyên không về Kháo Sơn Đồn vào những năm 70.
Nguyên thân cũng tên là Thẩm Thanh Lê, dáng người kiều diễm, khắp công xã Hồng Tinh, thậm chí là cả huyện này cũng không tìm được cô gái nào xinh đẹp hơn cô.
Nhưng sức khỏe cô không tốt, đi bộ thôi cũng thở dốc, thường xuyên phát sốt ho ra máu, đừng nói là việc đồng áng, ngay cả việc nhà cô cũng không làm nổi.
Vì vậy trong cái thời đại mà hở ra là chết đói này, dù Thẩm Thanh Lê có đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành, dù số người lượn lờ ngoài sân nhà cô có đông đến mấy, cũng chẳng ai dám đến cầu hôn.
Vốn dĩ nguyên thân có mẹ che chở nhưng tháng trước bà đã bệnh qua đời.
Cậu của cô là Lý Thu Thu và mợ là Triệu Đại Hoa định gả cô cho gã độc thân Chu Duật Bạch ở chân núi.
Chu Duật Bạch là quân nhân xuất ngũ, trên mặt có một vết sẹo dài từ lông mày đến khóe môi, trông hơi đáng sợ, cộng thêm tính tình lạnh lùng, nhà lại còn một người mẹ góa và hai đứa em nhỏ, dù nhà anh có đưa sính lễ cao thì cũng chẳng ai muốn gả con gái cho.
Chỉ có vợ chồng Lý Thu Thu là vì tiền sính lễ mà đồng ý cuộc hôn nhân này.
Đáng lẽ hôm nay là ngày hai bên bàn bạc chuyện cưới xin nhưng Triệu Đại Hoa lại đổi ý. Bà ta nghĩ nếu nguyên thân chết đi, bà ta có thể tống tiền Chu Duật Bạch nhiều hơn. Thế là bà ta hạ thuốc vào nước của Chu Duật Bạch, lại đưa nguyên thân đang nửa hôn mê vì bị chuốc thuốc đến nhà anh, định để cô chết trên giường của Chu Duật Bạch.
Kết quả là nguyên thân vừa bị đặt xuống đã tắt thở, linh hồn từ thế giới khác của cô vừa hay chiếm giữ thân thể này.
Trời ạ, vai rộng eo thon chân dài, lại còn có cơ mông săn chắc, những giọt nước men theo bờ vai chảy xuống. Người đàn ông vừa vặn đang nghiêng mình, cô nhìn mà nín thở.
Thanh niên này, dáng người thật sự không chê vào đâu được, thật là... Mũi Thẩm Thanh Lê nóng lên, cô vội vàng đưa tay lau đi.
"Khụ khụ..."
Chu Duật Bạch nghe thấy tiếng động vội vàng quay đầu lại, anh tiến tới đỡ Thẩm Thanh Lê dậy, đưa cho cô một ly nước ấm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
