"Lâm Kiến Quốc vừa bước vào phòng đã thấy cô em gái Tết vừa rồi về nhà vẫn còn khỏe mạnh mà lúc này lại đang yếu ớt nằm trên giường không thể cử động. Sắc mặt cô trắng bệch gầy gò và trông như biến thành người khác làm anh ấy kinh hãi đến mức đánh rơi túi giấy trên tay xuống đất.
Thấy Lâm Tuyết gật đầu, Lâm Kiến Quốc hận không thể lao ra ngoài đánh chết mụ già kia ngay lập tức.
Nhưng nhìn dáng vẻ như sắp ngất đi của Lâm Tuyết, anh ấy vô cùng lo lắng, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Em có đi được không?"
Lâm Tuyết nghe vậy thì chậm chạp di chuyển ra mép giường nhưng vì toàn thân không còn chút sức lực nào nên chỉ cần nhích một chút thôi cũng đã tiêu tốn hết sức bình sinh.
Lâm Kiến Quốc cũng chẳng màng đến sự khác biệt nam nữ hay lễ tiết gì nữa, đang định tiến lên bế Lâm Tuyết lên thì chợt nhớ tới túi giấy rơi dưới đất, bánh ngọt bên trong không thể để hời cho mụ già kia được.
Lâm Tuyết ngơ ngác nhận lấy túi giấy anh cả đưa qua, sau đó Lâm Kiến Quốc liền bế thốc cô lên rồi xoay người đi ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)