"Lục Duật Tu nhìn cô gái nhỏ với gương mặt đầy vẻ căng thẳng, anh hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại, cố gắng bình ổn những xáo động trong lòng.
Khi mở mắt ra lần nữa, ánh mắt anh đã trở nên trong trẻo như cũ, dường như sự thâm trầm lúc trước chưa từng tồn tại.
Anh giơ tay xoa nhẹ lên vành tai đang ửng đỏ của cô gái nhỏ.
Lâm Hạ đang vô cùng căng thẳng thì cảm nhận được tai mình bị chạm vào. Cô mở mắt ra liền thấy bàn tay người đàn ông vẫn còn đặt trên đó.
Ngay lập tức, cô cảm thấy vành tai mình như tê dại đi rồi mất hết tri giác.
Lâm Hạ thấy chuyện mình tưởng tượng không hề xảy ra, chẳng hiểu sao lại có chút hụt hẫng, nhưng cô lại thầm oán trách trong lòng: Lâm Hạ ơi là Lâm Hạ, mày cũng có ngày hôm nay sao! Thật đáng ghét! Lại bị người đàn ông này mê hoặc rồi!
Lục Duật Tu thấy vẻ mặt hối lỗi xen lẫn bực bội của cô gái nhỏ thì trong mắt thoáng hiện ý cười. Anh hơi dời tầm mắt đi để cô không phát hiện ra.
Thấy cô dường như vẫn còn đang tức giận vì chuyện vừa rồi, Lục Duật Tu nhìn đồng hồ trên cổ tay rồi bình tĩnh lên tiếng: "Ba giờ rồi, để anh đưa em về nhé?"
Lâm Hạ nghe vậy thì không tin được thời gian lại trôi nhanh đến thế, cô kinh ngạc nghiêng người ghé đầu sang xem đồng hồ của anh.
Lục Duật Tu nhìn cái đầu nhỏ đang ghé sát lại gần mình, anh hơi khựng lại nhưng không lên tiếng nhắc nhở, ngược lại còn hạ thấp cổ tay đưa đến trước mặt cô.
Nhìn thấy chiếc đồng hồ đưa tới trước mặt, khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ chưa đầy một nắm tay, Lâm Hạ ngượng ngùng đan hai tay vào nhau sau lưng.
Đột nhiên Lâm Hạ chạm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay mình, cả người cô bỗng cứng đờ. Mất vài giây sau cô mới nhớ ra dường như mình cũng có đồng hồ, bèn gượng gạo đứng thẳng người dậy rồi gật đầu.
Nghĩ lại hành động vừa rồi, Lâm Hạ cười trừ nói: "Ừm... ừm, em cũng nên về rồi."
Lâm Hạ ngoài mặt thì cố lấy lại vẻ bình tĩnh để bước ra ngoài, nhưng những bước chân lộn xộn đã tố cáo tâm trạng đang rối bời của cô.
Lục Duật Tu nhìn theo bóng dáng thiếu nữ dần đi xa mà không hề nhận ra khóe miệng mình đang hơi nhếch lên, anh nhanh chóng rảo bước đuổi theo.
Hai người ra khỏi sân, Lâm Hạ nhìn thấy con đường lớn nơi xe buýt sắp đi qua. Thấy Lục Duật Tu có vẻ muốn đưa mình về tận nhà, cô khẽ nói: "Anh mau quay về đi, em tự bắt xe là được rồi."
"Anh muốn đưa em về."
Không ngờ người đàn ông này lại nói ra lời như vậy, trái tim vừa mới bình lặng của Lâm Hạ lại một lần nữa gợn sóng.
Cô cảm thấy mình dường như không phải đối thủ của người đàn ông này, sao lúc nào cũng bị anh mê hoặc vậy chứ? Chẳng lẽ anh thực sự chưa từng có bạn gái sao?
"Chỉ có mình em thôi." Giọng nói trầm ấm đầy từ tính của anh lọt vào tai cô.
Lâm Hạ giật nảy mình, bấy giờ mới biết hóa ra mình đã vô thức nói những lời thầm nghĩ trong lòng ra ngoài.
"Vậy sao anh lại..." Lời nói mới đi được một nửa Lâm Hạ mới bừng tỉnh, thời đại này e là rất khó để phong lưu quen nhiều bạn gái, huống chi nghề nghiệp của anh cũng khó mà có thời gian đó.
Lâm Hạ thấy mình thật đúng là có chút sơ ý, suýt nữa đã hỏi ra lời không đúng lúc, cũng may là đã kịp dừng lại.
Cho dù không tận mắt chứng thực, cô cũng tin lời anh nói là thật.
"Vâng." Lâm Hạ gật đầu khẽ đáp.
Lục Duật Tu thấy cô nói dở câu cũng không truy hỏi tiếp, chỉ cần cô tin tưởng là được.
Hai người đứng bên nhau chờ xe buýt, không ai nói thêm câu nào nhưng bầu không khí ngại ngùng khó xử cũng dần dần biến mất.
......
Lục Duật Tu đưa Lâm Hạ về đến cổng, hai người hẹn nhau thời gian gặp mặt ngày mai rồi mới chia tay.
Lâm Hạ vừa bước vào cửa đã thấy chỉ có chị dâu thứ đang ngồi ở phòng khách khâu quần áo nhỏ, những người khác vẫn chưa về.
Ngô Phương Phương thấy em chồng về thì có chút tò mò định hỏi chuyện, nhưng thấy cô đi từ sớm đến giờ mới về chắc hẳn đã mệt nên đành thôi, dù sao tối nay chắc chắn cô cũng sẽ chủ động kể.
Còn Lâm Hạ quả thực có chút mệt mỏi, hôm nay tim cô đập loạn xạ đến mức rã rời cả rồi. Cô mỉm cười chào hỏi chị dâu một tiếng rồi đi thẳng về phòng.
Mãi đến khi cả nhà họ Lâm đều đã về đông đủ, trong bếp vang lên tiếng xào nấu lạch cạch thì Lâm Hạ mới dần tỉnh táo lại.
Cô đứng dậy ra ngoài thì thấy cả nhà đều đã có mặt, trong bếp mẹ Lâm và các chị dâu đang bận rộn, dường như cơm sắp chín rồi.
Thấy Lâm Hạ ra khỏi phòng, mọi người mới nói chuyện lại với âm lượng bình thường. Hổ Tử thấy cô út đã tỉnh thì hào hứng chạy đi báo tin: "Cô út dậy rồi! Có thể ăn cơm rồi ạ!"
Lâm Hạ nghe vậy cứ ngỡ mọi người đều đang đợi mình ăn cơm nên trong phút chốc thấy hơi ngại.
Ngô Phương Phương nhìn thấy liền vội giải thích: "Cơm vẫn chưa xong đâu!"
Lâm Hạ đứng dậy đi vào bếp, Hổ Tử thấy cô đến liền lập tức nhào tới ôm chầm lấy, tiếc là chiều cao không đủ nên chỉ có thể ôm lấy chân cô.
Lâm Hạ xoa xoa cái đầu nhỏ của Hổ Tử, cảm giác xù xì rất thích tay. Cô thấy chị dâu đang xào món cuối cùng, chính là món khoai tây sợi chua cay đã học trước đó.
Mẹ Lâm thấy con gái đã tỉnh thì vui vẻ mỉm cười: "Dậy rồi à, cơm sắp xong rồi đây!"
Vương Diễm Mai thấy trong nồi đã chín liền nói ngay: "Được rồi được rồi, có thể dọn cơm rồi."
Lâm Hạ một tay bưng thức ăn, tay kia dắt Hổ Tử đi ra phòng khách.
Mẹ Lâm nhìn thấy chiếc đồng hồ trên tay con gái liền ngẩng đầu nhìn con dâu, sự kinh ngạc trong mắt hai người chạm nhau.
Mẹ Lâm thầm nghĩ, sáng nay lúc ra khỏi nhà con gái chưa đeo đồng hồ, giờ về lại có một chiếc. Nhìn kiểu dáng kia chắc hẳn là không rẻ, trong lòng bà thầm khẳng định chắc chắn là do Lục Duật Tu mua.
Vương Diễm Mai biết những gì mẹ chồng nghĩ cũng giống mình, nhưng: "Có phải hay không, lát nữa cứ hỏi em út là biết ngay."
Hai người gác lại sự nghi hoặc, cùng nhau bưng thức ăn ra ngoài.
Đến lúc ăn cơm, mẹ Lâm còn chưa kịp hỏi thì người con trai cả thật thà đã lên tiếng trước.
"Em út à, chiếc đồng hồ này của em là thế nào vậy?" Lâm Kiến Quốc thắc mắc, chiếc đồng hồ này không hề rẻ. Lúc này đồng hồ trong nước đều là đồng hồ nam, chiếc em gái đang đeo rõ ràng là đồng hồ nữ. Loại này thường là hàng nhập khẩu mới có, hơn nữa còn phải có phiếu mua đồng hồ mới mua được.
Cả nhà chỉ có cha Lâm là có một chiếc đồng hồ, đó cũng là nhờ ông đã đi xếp hàng từ tối hôm trước mới giành được phiếu mua, có thể mua được một chiếc đồng hồ quả thực không đơn giản.
Mẹ Lâm thấy đúng như mình dự đoán thì truy hỏi thêm: "Cậu ấy đã nói gì?"
Tất cả mọi người đều dỏng tai lên, muốn biết đầu đuôi câu chuyện.
Lâm Hạ thấy mọi người đều đang nhìn mình thì lo lắng lạ kỳ. Cô kìm nén sự thẹn thùng, nhỏ giọng trả lời: "Anh ấy nói đây là sính lễ." Nói xong cô liền cúi đầu ăn cơm, cảm giác bị cả nhà vây quanh xem mình yêu đương thế này thật kỳ quặc.
Nghe thấy câu trả lời này, mọi người kinh ngạc nhưng trong lòng lại thấy vui mừng.
"Ngày mai bọn em hẹn nhau ra ngoài ạ." Lâm Hạ sực nhớ ra lịch trình ngày mai nên thông báo cho cả nhà.
Mọi người nghe vậy cũng không nói gì, dường như đó là chuyện đương nhiên, chỉ là trên mặt ai nấy đều mang theo nụ cười trêu chọc thiện ý.
Mẹ Lâm thấy con gái và đồng chí Lục tình cảm ngày càng tốt thì càng mong bọn trẻ dành thời gian ở bên nhau nhiều hơn. Vợ chồng có tình cảm thì sau này cuộc sống mới ngày càng tốt đẹp được.
Bà và cha Lâm cũng là do người ta giới thiệu, bao nhiêu năm qua chưa từng to tiếng cãi vã, đó cũng là vì hai người đã vừa mắt nhau, sau đó mới dần dần bồi đắp tình cảm.
Bữa cơm kết thúc, mẹ Lâm cùng Lâm Hạ bận rộn trong bếp. Vương Diễm Mai thấy mẹ chồng muốn nói chuyện với em chồng nên giả vờ đi dỗ con trai, nhường không gian lại cho hai mẹ con.
Mẹ Lâm nhìn con gái đang làm việc, khẽ hỏi: "Bà nội cậu ấy đối xử với con thế nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)