Lâm Hạ chạy một mạch về nhà. Thấy trong nhà không có ai cô mới sực nhớ ra, giờ này chị dâu thứ đang nghỉ ngơi trong phòng còn những người khác chắc là đều đang đi làm cả rồi.
Lâm Hạ chạm tay lên gò má nóng hổi, thầm cảm thấy may mắn vì nhà không có ai.
Nếu không có người hỏi đến, cô thật sự chẳng biết phải trả lời thế nào.
Lâm Hạ quay về phòng rồi thả mình xuống giường, thế nhưng nhịp tim nhất thời vẫn chưa thể bình phục.
Nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi, Lâm Hạ nhất thời không thể gỡ rối được mớ suy nghĩ trong đầu. Trong lòng cô không nhịn được mà thầm nghĩ: Vậy là hai người bọn họ coi như đã xác định quan hệ rồi nhỉ?
Nhớ lại sáng sớm hôm nay lúc ra khỏi cửa, cô còn đang băn khoăn nếu xem mắt không hợp thì nên từ chối thế nào. Cô không ngờ chỉ trong một ngày ngắn ngủi mà cô đã cùng một người quyết định chuyện chung thân đại sự.
Cũng chẳng phải chưa từng yêu đương, sao trước đây cô không phát hiện ra mình lại là người dễ xấu hổ đến thế nhỉ?
Nếu có ai nhìn thấy cô lúc này thì chắc chắn sẽ nhận ra ngay cô thiếu nữ trước mắt đang rung động trước tình yêu đầu.
......
Bên này, Lục Duật Tu nhìn Lâm Hạ vào nhà xong cũng quay trở về.
Vừa bước vào cửa, Bà nội Lục đang trông An An chơi đùa liền lập tức đặt đồ vật trên tay xuống. Ánh mắt bà rạng rỡ và lộ rõ vẻ mong chờ nhìn sang.
Nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng như mọi khi của cháu trai, trong lòng Bà nội Lục khẽ thắt lại. Chẳng lẽ thất bại rồi? Hay là không ưng ý?
Lục Duật Tu không biết suy nghĩ của bà nội. Anh nhìn gương mặt trắng trẻo như tạc tượng của An An thì lại nhớ đến dáng vẻ thẹn thùng trên khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Hạ.
Nghĩ đến đó, gương mặt lãnh đạm không khỏi trở nên dịu dàng đi vài phần.
Vẻ mặt vừa giãn ra, Bà nội Lục lại nhen nhóm thêm vài phần hy vọng, cảm giác là có triển vọng rồi đây.
"Duật Tu à? Cô bé đó thế nào rồi?" Bà nội Lục thấy cháu trai không có ý định chủ động chia sẻ nên không nhịn được mà cất tiếng hỏi.
Lục Duật Tu vẫn đang nghĩ về những chuyện xảy ra ban ngày. Anh cũng chẳng biết vì sao bản thân lại giống như một chàng trai mới ngoài mươi tuổi, vừa căng thẳng vừa khiến tim đập nhanh như thế.
Trên đường về nhà anh đã nghĩ rất nhiều chuyện. Lúc vừa nhìn thấy An An, anh thậm chí đã nghĩ đến việc nếu họ có con thì đứa trẻ sẽ trông như thế nào.
Lúc này nghe thấy câu hỏi của bà nội, Lục Duật Tu lúng túng hắng giọng một cái. Sau khi thu lại tâm trí, anh suy nghĩ một chút rồi trịnh trọng nói: "Bà nội, cháu muốn kết hôn."
Bà nội Lục nghe vậy thì nếp nhăn trên khuôn mặt lập tức giãn ra vì vui sướng.
"Tốt tốt tốt, tuyệt quá rồi! Mau nói cho bà nghe về cô gái đó đi!" Bà nội Lục không ngờ mình có thể nghe được tin tức mong chờ nhất. Kể từ lúc cháu trai bước vào cửa, trái tim bà vẫn chưa thể buông xuống được.
Bà vừa mới chuẩn bị sẵn tâm lý, nếu thất bại thì sẽ gọi điện cho con gái để nhờ giới thiệu mối khác.
An An đang ngồi viết chữ ở bên cạnh vừa nghe thấy hai chữ "kết hôn" liền vội vàng bước đôi chân ngắn chạy tới. Cô bé dùng đôi mắt to tròn rụt rè nhìn Lục Duật Tu.
Lục Duật Tu đưa tay bế An An lên rồi khẽ hỏi: "An An, sao vậy con?"
An An mở to đôi mắt long lanh nhưng lại lắc đầu nhỏ, đôi môi mím chặt không nói lời nào mà chỉ dựa dẫm rúc vào lòng cha.
Lục Duật Tu thấy An An im lặng lại rụt rè không nói lời nào thì nhất thời cũng không hiểu nổi cô bé bị làm sao, chỉ đành nhìn bà nội với ánh mắt dò hỏi.
Bà nội Lục vẫn còn đang vui mừng vì cháu trai sắp kết hôn, trong đầu đang tính toán các bước chuẩn bị đám cưới.
Thấy cháu trai hỏi và nhìn An An đã quay lại vẻ trầm mặc như trước, bà nhất thời cũng không biết làm sao.
Đứa nhỏ này sống với bà quanh năm nhưng thiếu sự bầu bạn của cha mẹ nên ngày càng trầm mặc hơn. Bà đã nghĩ đủ mọi cách nhưng vẫn lực bất tòng tâm, chỉ mong cháu trai sớm lập gia đình để đứa trẻ này có thể lớn lên khỏe mạnh bên cạnh cha mẹ.
Cũng may là cháu trai sắp thành gia lập thất rồi, đứa nhỏ này cũng có thể sống trong một gia đình bình thường.
Lục Duật Tu không biết phải làm sao nên đưa An An đi cùng, bầu bạn với cô bé viết viết vẽ vẽ. Dần dần, An An đã bắt đầu nói chuyện bình thường trở lại.
Nhìn cô bé khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, Lục Duật Tu thầm suy nghĩ điều gì đó.
Dòng suy nghĩ của Bà nội Lục bị sự thay đổi này cắt ngang nên cũng quên mất câu hỏi trước đó.
Cho đến khi An An hoạt bát chạy đi tìm Bác Vương chơi, Lục Duật Tu mới như chợt nhớ ra điều gì đó, anh đứng dậy chuẩn bị ra ngoài.
Bà nội Lục nghĩ ngợi một hồi mới nhớ ra câu chuyện đang dang dở, đang định lên tiếng.
Thấy cháu trai đứng dậy có vẻ như muốn đi ra ngoài, Bà nội Lục không nhịn được hỏi: "Cháu đi đâu đấy? Vừa mới về lại đi à?"
Lục Duật Tu sải bước ra cửa, không quay đầu lại mà nói: "Gửi điện báo ạ."
Bà nội Lục nghe thấy ba chữ ngắn gọn này thì sững người một lát mới hiểu cháu trai muốn nói gì. Trong lòng bà không khỏi kinh ngạc: Thằng nhóc này không phải là nôn nóng đi nộp báo cáo kết hôn đấy chứ?
Bà nội Lục ngẫm đi ngẫm lại một hồi, càng nghĩ càng thấy có khả năng, trong lòng không khỏi vui sướng hân hoan.
Cô bé kia rốt cuộc là thần thánh phương nào mà lại có thể thu phục được thằng nhóc này cơ chứ, bà thật sự rất muốn gặp mặt một lần.
Nghĩ là làm, Bà nội Lục vội vàng đứng dậy, bà phải đi gọi điện thoại cho con gái ngay.
Dù nói thế nào đi nữa, gia đình nhà trai bọn họ nhất định phải chủ động một chút.
...
Lục Hiểu Tuệ vừa làm xong một ca phẫu thuật quay về văn phòng, còn chưa kịp nghỉ ngơi thì đúng lúc nhận được điện thoại của mẹ ruột.
Vừa nghe thấy giọng mẹ, bà đã đoán được chắc là có liên quan đến chuyện xem mắt.
Chủ nhiệm Lục trong lòng đã rõ sự tình, vừa nghe nội dung trong điện thoại liền không khỏi chấn kinh: "Cái gì? Kết hôn luôn sao?"
Bà còn đang lo cháu trai mình tính tình lạnh lùng e rằng không được lòng các cô gái, vậy mà không ngờ lần đầu tiên này đã trực tiếp chốt xong luôn rồi.
Tốc độ của thằng nhóc này đúng là nhanh thật, nó không nghĩ đây là hành quân đánh trận đấy chứ, tốc chiến tốc thắng sao?
Nghĩ đến diện mạo của cô gái nhà họ Lâm kia, Lục Hiểu Tuệ cũng phải thừa nhận cô gái đó quả thực rất xinh đẹp.
Nghe tiếng mẹ mình vui vẻ trong điện thoại, Lục Hiểu Tuệ trầm tư suy nghĩ, chỉ bảo tối nay sẽ về xem sao.
Sau khi cúp điện thoại, Chủ nhiệm Lục cảm thấy có chút an lòng. Đứa trẻ đó từ nhỏ đã bị ảnh hưởng bởi cha mẹ nên bao nhiêu năm nay mới không chịu lập gia đình.
Giờ khó khăn lắm mới muốn thành gia lập thất, thật sự là chuyện hiếm có.
Cháu trai của bà thì bà biết rõ, anh thực sự không phải kiểu tính cách khiến các cô gái yêu thích, chỉ có gương mặt kia là còn chấp nhận được.
Thế nhưng kết hôn là chuyện đại sự cả đời, hơn nữa cháu trai bà chỉ là xin nghỉ phép về thăm thân nhân, bà hơi lo lắng anh chưa bàn bạc rõ ràng các mối quan hệ lợi hại với người ta, đến lúc đó lại công dã tràng.
Vẫn còn một lúc nữa mới đến giờ tan làm, Lục Hiểu Tuệ chỉ đành nén lòng chờ đợi.
Đợi đến lúc tan làm, Lục Hiểu Tuệ trực tiếp đến nhà họ Lục để tìm cháu trai hỏi chuyện.
Lúc đến nhà họ Lục thì vừa khéo sắp đến giờ cơm.
Bà nội Lục thấy con gái đến, biết là vì chuyện của cháu trai nên vội vàng lấy thêm bát đũa, bảo Lục Hiểu Tuệ cùng ăn cơm.
An An ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, dùng giọng sữa non nớt gọi: "Bà cô, ăn cơm ạ~"
Lục Hiểu Tuệ vui mừng tiến lên nựng má An An. Bà cũng là người chứng kiến An An lớn lên từ nhỏ, sớm đã coi đứa trẻ này như người nhà mà yêu thương.
Đứa nhỏ này từ bé đã thông minh lanh lợi, đáng yêu vô cùng, ngay cả anh trai bà ban đầu phản đối kịch liệt nhưng sau đó cũng chẳng biết từ lúc nào mà đã dịu giọng.
Lục Hiểu Tuệ nhìn cháu trai đang ăn cơm, nghĩ đến mục đích về nhà ngày hôm nay, bà cũng không từ chối mà ngồi xuống cầm bát đũa mới lên.
Lục Hiểu Tuệ cũng không vòng vo, bà nhìn cháu trai nhà mình rồi đi thẳng vào vấn đề: "Chuyện hôm nay cháu gặp gỡ đồng chí Lâm thế nào rồi?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)