Cố Quảng Hạ không có ý kiến gì về việc chia tài sản như vậy nhưng vợ của Quảng Hạ thì rất không hài lòng.
“Em làm sao vậy, khó khăn lắm Quảng Thu mới cưới được vợ. Em suốt ngày trưng mặt mũi cau có ra cho ai xem chứ?” Cố Quảng Hạ kéo cô ta về nhà, anh ấy cũng tức giận.
Vợ Quảng Hạ khóc, nói: "Điều này không công bằng với chúng ta, sau này chúng ta sẽ phải phụng dưỡng cha mẹ. Chú hai thì phải phụng dưỡng cha mẹ nhà vợ, sao cha lại chia tài sản đồng đều như vậy!"
“Không phải là Quảng Thu không chăm lo cho cha mẹ. Sau này mỗi năm chú ấy đều sẽ gửi lương thực về nhà!” Cố Quảng Hạ tức giận nói: “Hơn nữa chia như vậy sao lại gọi là chia đồng đều? Quảng Thu chỉ được chia lương thực và tiền, nhưng nhà chúng ta còn có mảnh sân này, về sau con cái lớn lên kết hôn không phải sẽ ở chỗ mà chú hai từng ở hay sao? Đây đều là con của em đó!”
“Em mặc kệ, dù sao em cũng cảm thấy không công bằng!” Vợ Quảng Hạ khóc ròng, nói. Số tiền và lương thực kia không nên chia cho người câm, dù sao nó cũng đi ở rể!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


