Triệu Minh Châu muốn nổ tung đầu, cô ấy vốn lười động não.
Nhất là khi ở cùng Mạnh Chi Chi, cô ấy càng lười suy nghĩ.
"Vào nhầm phòng tân hôn à?"
"Đúng."
"Cậu tính thế nào?"
Mạnh Chi Chi muốn hỏi ý kiến của Triệu Minh Châu trước rồi mới quyết định.
Triệu Minh Châu nhún vai, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ khinh thường: "Tớ sao cũng được, nếu không phải có cậu ở đây thì tớ bỏ trốn lâu rồi."
"Còn chuyện ngủ nhầm đàn ông thì cứ coi như nhầm đi, dù sao cũng không ảnh hưởng đến tình chị em chúng mình."
Mạnh Chi Chi nhẹ nhàng ôm lấy bạn: "Đó là điều đương nhiên."
"Bạn thân như thủ túc."
"Đàn ông như quần áo."
Hai người nhìn nhau, đồng thanh nói.
Mạnh Chi Chi rất vui, ý kiến của cô và Minh Châu vẫn thống nhất như xưa.
Thế là cô tiếp tục nói: "Hai đứa mình xuyên qua đã làm cốt truyện hỏng bét ngay từ đầu rồi. Theo đúng kịch bản thì tớ phải gả cho Chu Dã, sinh một trai một gái, rồi vì Chu Dã đi biền biệt nên tớ ở nhà tằng tịu với trai lạ. Sau khi Chu Dã hy sinh, tớ cầm tiền tuất của anh ấy đi nuôi trai bao, bỏ mặc hai đứa con ở nhà suýt chết đói."
"Hai đứa nhỏ đó đáng thương quá nên được nam chính Chu Thiệp Xuyên nhận nuôi."
Nói tới đây, cô nhìn Triệu Minh Châu rồi nói tiếp: "Cậu gả cho Chu Thiệp Xuyên, cũng sinh hai đứa con, nhưng bản tính lại là 'thánh cuồng em trai', suốt ngày mang tiền về cho nhà mẹ đẻ. Sau này Chu Thiệp Xuyên nhận nuôi con của em trai, chiếm mất phần lợi ích mà cậu định mang về ngoại, nên ngày nào cậu cũng cãi nhau ầm ĩ với anh ta. Cuối cùng Chu Thiệp Xuyên chán nản nên ly hôn với cậu."
Triệu Minh Châu: "..."
Nghe qua là biết hai đứa mình cầm kịch bản bia đỡ đạn rồi.
Quả nhiên, Mạnh Chi Chi nói tiếp: "Mà nữ chính đích thực trong sách thì người đẹp nết na, vì đối xử tốt với cả bốn đứa trẻ nên đã làm Chu Thiệp Xuyên cảm động, hai người họ đến với nhau, xây dựng một gia đình lớn, sống hạnh phúc mỹ mãn cả đời."
Triệu Minh Châu nhịn không được chêm vào một câu: "Cô ta là bà đồng nát à?"
"Cái gì?"
Mạnh Chi Chi chưa kịp phản ứng.
Triệu Minh Châu: "Nữ chính trong sách ấy, cô ta chuyên thu mua phế liệu à? Nhặt lại đàn ông người khác dùng rồi, nuôi con người khác đẻ, rồi tạo nên một cái đại kết cục 'hạnh phúc chắp vá'?"
Phải nói là, nhận xét này rất đúng chất Triệu Minh Châu.
Mạnh Chi Chi vốn đang áp lực, nghe vậy liền phì cười: "Đúng thế."
"Vậy kết cục của hai đứa mình thì sao?" Triệu Minh Châu hỏi.
Mạnh Chi Chi nhíu mày: "Hai đứa mình sau khi rời xa nam chính và phản diện, không ai nuôi, lại lười biếng, cuối cùng rủ nhau đi ăn mày ngay trước mặt nam nữ chính."
Triệu Minh Châu: "Ai? Ăn xin trước mặt ai cơ?"
Mạnh Chi Chi: "Trước mặt Chu Thiệp Xuyên và Tống Miên."
Cô nhớ lại cốt truyện: "Lúc ấy Tống Miên mặc quần áo đẹp đẽ sang trọng, gọi Chu Thiệp Xuyên một tiếng 'Anh Chu', bảo là: Thật tốt, cuối cùng họ cũng gặp quả báo rồi."
"Nhưng anh Chu à, họ đáng thương quá, cho họ một hào để họ ăn bữa cơm no đi."
Lúc ấy Chu Thiệp Xuyên nói thế nào nhỉ?
Cô biết võ, Chi Chi biết nấu ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



