Căn nhà trông chẳng khác nào vừa bị kẻ trộm ghé thăm, chỉ còn lại chiếc thùng rác đặt trước cửa là vẫn nằm trơ trọi.
Lúc dắt xe máy điện ra ngoài, Lâm Dao mới sực nhớ hôm qua mình đã quên cất nó vào không gian. Chiếc xe nhỏ này đã theo cô suốt bao năm, lập không ít công lao. Dù vài chỗ đã bong tróc sơn, nhìn không còn đẹp mắt, nhưng cô đã quen đi nó rồi, tuyệt đối không thể bỏ lại.
Công ty cách nhà không xa, đi xe chỉ mất khoảng mười phút.
Sau khi hoàn thành công việc trong ngày, đến giờ tan làm, Lâm Dao tìm cấp trên xin nghỉ phép. Ngày mốt là ngày giỗ của bà nội, cô muốn về thăm mộ bà.
Cấp trên vòng vo nói một hồi, vừa khen vừa chê, còn cố tỏ vẻ quan liêu cho đủ lệ rồi mới chịu phê duyệt đơn nghỉ phép của cô.
Đón làn gió đêm mát mẻ, Lâm Dao chạy xe máy điện đến một quầy hàng ven đường, mua mang về một phần tôm hùm đất cùng vài xiên thịt nướng. Nếu không phải tài khoản ngân hàng đã cạn sạch thì niềm vui tối nay của cô chắc chắn sẽ đạt trọn vẹn một trăm điểm!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
