Vẻ mặt cậu bé thoáng sững lại. Cậu không ngờ Lâm Dao lại đối xử thân thiết với mình như vậy.
Nguyên chủ đối với hai anh em cậu không đến mức quá tệ, nhưng cũng chẳng thể nói là tốt. Có những lúc, cô ta hoàn toàn xem như hai đứa trẻ không tồn tại.
Lâm Dao đi được hai bước mới nhận ra cậu bé vẫn đứng yên phía sau. Cô dừng lại, quay đầu nhìn cậu:
“Đi thôi, con còn đứng ngẩn ra đó làm gì?”
Lúc này, cậu bé mới chậm rãi bước theo cô.
Vừa nhìn thấy anh trai trở về, Điềm Điềm lập tức vui mừng chạy vòng quanh cậu, nhảy nhót không ngừng. Cô bé liên tục ríu rít gọi anh trai, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.
Chỉ khi ở trước mặt em gái, khuôn mặt non nớt của cậu bé mới bớt đi vẻ cảnh giác, để lộ một nụ cười nhẹ nhõm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
