Hai giờ sáng, Lâm Dao khát nước nên tỉnh dậy rót một cốc nước uống.
Là người mê tiểu thuyết lâu năm, cô thuộc kiểu càng đọc càng say, một khi đã bắt đầu thì nhất định phải theo dõi đến tận kết thúc mới chịu dừng lại.
Sau khi thỏa mãn đọc xong đại kết cục, Lâm Dao nhìn đồng hồ, phát hiện đã hơn một giờ sáng.
Hôm nay là thứ Bảy, ngày mai không cần đi làm nên cô cũng chẳng phải lo chuyện dậy sớm.
Nghĩ đến kết cục của cuốn truyện, tâm trạng Lâm Dao vô cùng vui vẻ. Cô vừa nhấp từng ngụm nhỏ nước kỷ tử thì chiếc cốc thủy tinh trong tay bất ngờ tuột xuống.
Choang!
Tiếng thủy tinh vỡ vang lên trên sàn nhà, lập tức xua tan cơn buồn ngủ của cô.
Đúng là hậu đậu, cầm một cốc nước cũng không xong!
Lâm Dao ngồi xổm xuống, định nhặt những mảnh thủy tinh vỡ, nhưng vừa chạm tay vào đã kêu lên:
“Á... đau quá!”
Cô vô tình làm xước tay. Vết thương khá sâu, máu nhanh chóng chảy ra rất nhiều.
Lâm Dao vội dùng tay còn lại bịt chặt vết thương, sau đó đứng dậy đi tìm hộp y tế.
Sau khi sát trùng và băng bó xong, cô chợt nhận ra hạt châu ngọc bích đeo trên cổ tay đang dần phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Vùng da xung quanh cũng nóng ran.
Lâm Dao dụi dụi mắt, tưởng rằng mình nhìn nhầm.
Chẳng lẽ hạt châu này có tác dụng bồi bổ cơ thể? Hay là... một không gian?
Nếu thật sự là không gian thì tốt quá rồi!
Từ nhỏ, Lâm Dao đã sống nương tựa vào bà nội. Hạt châu ngọc bích này được bà dùng dây đỏ tết lại, đeo vào cổ tay cô. Bà từng nói đây là vật gia truyền, từ bé đã dặn cô phải giữ gìn cẩn thận, tuyệt đối không được làm mất.
Vì thế, Lâm Dao chưa bao giờ tháo nó xuống.
Sau một lúc do dự, Lâm Dao thử lên tiếng:
“Tôi muốn đi vào không gian.”
Cô đứng im tại chỗ, chờ đợi điều gì đó xảy ra.
Nhưng chẳng có gì thay đổi.
Lâm Dao: “...”
Không vào được sao?
Vậy rốt cuộc thứ này có tác dụng gì?
Cô không cam lòng, quyết định thử lại lần nữa. Lần này, trên tay cô đang cầm một chiếc tăm bông đã qua sử dụng.
Để tránh việc tự nói chuyện một mình trông quá ngốc nghếch, Lâm Dao chỉ khẽ nói:
“Thu vào không gian.”
Chiếc tăm bông trong tay cô biến mất.
Biến mất thật rồi!
Trời ơi, chắc chắn đây là một không gian!
Thật sự quá thần kỳ!
Lâm Dao đi đi lại lại trong phòng, bắt đầu suy nghĩ xem sau khi có không gian, mình nên làm gì.
Nếu bản thân không thể đi vào, vậy không gian này chỉ có thể dùng để cất giữ đồ đạc.
Chuyện không gian đột nhiên xuất hiện quá mức kỳ lạ. Biết đâu cô sẽ xuyên không, hoặc trở thành một người có năng lực đặc biệt khi thời kỳ tận thế sắp đến.
Nghĩ đến đây, Lâm Dao không thể ngồi yên được nữa.
Nếu tận thế thật sự xảy ra thì phải làm sao?
Cô không biết tương lai sẽ thế nào, những chuyện nằm ngoài khả năng kiểm soát cũng chẳng thể thay đổi. Điều duy nhất cô có thể làm lúc này là cố gắng tích trữ thật nhiều vật tư.
Dù thế nào đi nữa, làm vậy chắc chắn không sai.
Lâm Dao lấy điện thoại kiểm tra số dư trong thẻ ngân hàng. Tổng cộng có một trăm sáu mươi tám nghìn tệ.
Trong đó có tiền bà nội để lại, một phần nhỏ là khoản tiết kiệm cô tích góp được sau khi đi làm, cùng với hơn năm trăm tệ tiền mặt mang theo người. Đây chính là toàn bộ số tiền cô đang có.
Cô tìm giấy bút, liệt kê tất cả những thứ cần mua.
Đứng đầu danh sách là lương thực, dầu ăn, thịt, đồ khô, trứng, bánh mì, sữa tươi, trái cây và các vật dụng sinh hoạt hằng ngày...
Danh sách càng viết càng dài, mãi vẫn chưa xong.
Nhìn lại những thứ đã ghi, Lâm Dao mới nhận ra số tiền một trăm sáu mươi nghìn tệ của mình thực sự chẳng đáng là bao.
Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ.
Đã hơn hai giờ sáng, chỉ còn chưa đến bốn tiếng nữa là trời sáng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
