Mộ Sanh đã sớm thu phương tiện giao thông vào không gian, ngay cả Báo Tiểu Thất cũng bị cô thu vào, cô mặc đồ đen toàn thân, gần như hòa làm một với màn đêm.
Chỉ có đôi mắt đen nhánh sắc bén, thỉnh thoảng cảnh giác quét qua xung quanh.
Tiểu Tửu ngồi trên chiếc ghế nhỏ đặc chế trong không gian, ánh mắt luôn nhìn chằm chằm vào màn đêm đen kịt, thần thái y hệt Mộ Sanh.
“Ký chủ, nơi này, không đơn giản!”
Mộ Sanh gật đầu, từ lúc bước vào ngọn núi lớn này, cô đã nhận ra sự bất thường của từ trường nơi đây.
Nơi này giống như bị chia cắt với những ngọn núi khác, ở trong trạng thái phân hóa hai cực!
Yên tĩnh, quá yên tĩnh!
Yên tĩnh đến mức không có sự tồn tại của một con vật sống nào.
Trong núi lớn, đặc biệt là núi sâu, là nơi những loài mãnh thú cỡ lớn như hổ, gấu thích sinh sống nhất, nhưng ở đây lại không có.
Không cảm nhận được một tia khí tức sống nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)