Khổng Diệc Chương biết cô gái này từ nhỏ đã thường xuyên chạy vào núi, cũng hiểu lời cô nói có lý. Dù sao hành tung của Phó Diên Thừa cũng không thể để người khác phát hiện: “Đồng chí Liễu, nhất định phải chú ý an toàn của bản thân, còn nữa, cảm ơn cô.”
Anh đưa tay vào túi áo, lúc này mới sực nhớ sáng nay mình đã cho đồng nghiệp mượn tiền, trong túi chỉ còn mấy đồng lẻ. Trên mặt thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, nhưng anh vẫn lấy mấy đồng lẻ đó nhét vào tay Liễu Sơ Tuyết: “Ngại quá, trong túi tôi chỉ còn từng này thôi. Phiền cô sau đó gọi điện báo bình an một tiếng, cũng để tôi yên tâm.”
Người ta không chỉ giúp bọn họ truyền tin, còn dẫn bọn họ vào núi. Giờ lại để một cô gái ở đây một mình, trong lòng anh thật sự rất áy náy, nhưng vết thương của Phó Diên Thừa không thể kéo dài thêm nữa, anh cũng chỉ có thể đồng ý.
Đưa mắt nhìn bọn họ rời đi, Liễu Sơ Tuyết đến một chỗ kín đáo cách hang núi hơi xa một chút, bẻ mấy cành cây gai rồi đi vào hang. Cô nhanh chóng xóa sạch tất cả dấu vết trong hang, dù sao cô cháu hai người kia cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


