Liễu Sơ Tuyết nhìn người đàn ông chất phác trên giường bệnh, có lẽ cảm xúc của nguyên chủ đang tác động, nước mắt cô đã đảo quanh hốc mắt: “Cha, cha yên tâm, chúng con sẽ nhanh chóng gom đủ tiền, đưa cha lên thành phố chữa bệnh.”
Cha Liễu nghe vậy, ánh mắt lập tức ảm đạm xuống, cam chịu nói: “Tuyết à, chuyện này cứ xem trong nhà sắp xếp thế nào, con đừng nhúng tay vào, lo học hành cho tốt.”
Vốn dĩ ba cô con gái nhà mình đều đi học đã khiến cha mẹ ông rất không vui. Nay ông lại bị thương thành thế này, ông chỉ sợ trong nhà ngay cả mấy tháng này cũng không chờ nổi, sẽ lấy chuyện ông bị thương ra ép mấy đứa nhỏ nghỉ học.
Liễu Sơ Tuyết không đồng ý, cũng không phản bác: “Cha, ông bà nội đã về bàn bạc với mọi người trong nhà rồi. Lát nữa con sẽ đến nông trường ngoại ô phía Bắc đưa tin cho chị, xem có thể vay anh rể một ít tiền không.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


