Chưa kịp hoàn hồn, đầu cô lại đau nhói một trận, ngay sau đó là một lượng lớn ký ức tràn vào đầu.
Chẳng trách hai người kia lại mặc quần áo vá víu, hóa ra cô chơi lượn dù rồi chết thẳng cẳng, còn xuyên đến năm 1975!
Nguyên chủ cũng tên là Liễu Sơ Tuyết, năm nay mười bảy tuổi, nhà ở thôn Liễu Thụ, huyện Xương Bình, cách thành phố Bắc Kinh không xa.
Cha ruột hôm qua lúc làm việc ở công trường xây dựng hồ chứa nước, không may bị đá lăn xuống đập trúng chân. Mẹ nguyên chủ nghe tin liền chạy đến trạm y tế, đến tối hôm qua thì nhờ người báo tin về, nói tình hình không được tốt lắm, trạm y tế bảo họ chuyển lên bệnh viện tuyến trên để điều trị.
Sáng sớm hôm nay, ông bà nội đã đến trạm y tế hỏi thăm tình hình. Vốn dĩ nguyên chủ cũng định đi cùng, dù sao cô đang học cấp ba ở công xã, nghĩ rằng đến trạm y tế xong rồi mới đến trường cũng không muộn.
Nhưng bác gái Cát Tú Lan lại thuyết phục ông bà nội, bảo hôm nay cô đến nông trường ngoại ô phía Bắc đưa tin cho chị gái đã lấy chồng, đồng thời thay gia đình vay tiền anh rể, lý do là cha ruột cần tiền chữa chân.
Từ thôn Liễu Thụ đến nông trường ngoại ô phía Bắc phải vượt qua núi. Cô mới vừa vào núi chưa được bao lâu thì đã bị người ta đánh thuốc mê từ phía sau.
Liên tưởng đến cuộc đối thoại nghe được trước đó, cô lập tức hiểu ra nguyên chủ đã bị chính người nhà mình ra tay. Giọng của bác gái Cát Tú Lan trong ký ức quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, tuyệt đối không thể nhận nhầm.
Nhận thức này khiến người ngoài cuộc như Liễu Sơ Tuyết tức đến sôi máu, hận không thể lập tức đi đánh cho bà ta một trận.
Cô thật sự không hiểu, tại sao Cát Tú Lan lại muốn làm như vậy?
Dựa theo kinh nghiệm đọc vô số tiểu thuyết, xem vô số phim truyền hình ở thời hậu thế, chỉ có một khả năng: lợi ích.
Đúng lúc cô đang mải suy nghĩ, bên ngoài hang núi chợt vang lên tiếng sột soạt. Cô không khỏi cảnh giác, tình cảnh hiện tại của mình thật sự không ổn chút nào, bất kể người hay thú rừng đến đây thì cô cũng hoàn toàn là con dê chờ bị làm thịt.
Rất nhanh, những tảng đá trước đó hai người kia dùng để bịt cửa hang đã được dời ra, có người chui vào.
Mà khi nhìn rõ người đến mặc quân phục, trong lòng Liễu Sơ Tuyết lập tức nhẹ nhõm hẳn. Ngay lập tức, cô lên tiếng cầu cứu: “Đồng chí quân nhân, cứu tôi với.”
Phó Diên Thừa vốn đã kiệt sức, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ. Nhưng nghe tiếng cô cầu cứu, anh nghiến răng cố nhích về phía trước mấy bước, lúc này mới nhìn rõ tình trạng của Liễu Sơ Tuyết.
Anh nhẫn nhịn cơn đau thấu tim, trực tiếp quỳ một gối xuống trước mặt Liễu Sơ Tuyết, rút dao găm từ trong ủng quân đội ra, dùng chút sức lực cuối cùng cắt đứt sợi dây trói tay cô. Sau đó cả người anh mềm nhũn, ngã xuống bên vách hang phía sau.
Điều này khiến Liễu Sơ Tuyết đang định cảm ơn sợ hết hồn: “Đồng chí, anh làm sao vậy?”
Vừa hỏi xong, cô đã ngửi thấy mùi máu, hoảng hốt hỏi: “Anh bị thương à?”
Phó Diên Thừa nhìn cô gái có gương mặt thanh tú trước mắt, đưa tay lên trước ngực, muốn lấy thứ gì đó từ túi áo. Rõ ràng thể lực hiện tại của anh đã không cho phép, thử mấy lần vẫn không thể lấy ra.
Lúc này Liễu Sơ Tuyết đã cố gắng ngồi dậy, nhìn thấy động tác của anh, vội lên tiếng hỏi: “Anh muốn làm gì?”
Nhìn thấy cây bút cài trong túi áo anh, cô dường như đoán ra được: “Anh muốn lấy bút viết chữ sao?”
Phó Diên Thừa không ngờ cô gái này lại nhạy bén đến vậy, bèn khẽ gật đầu với cô.
Liễu Sơ Tuyết cử động cổ tay không được linh hoạt cho lắm. Khi nhìn rõ đôi tay hơi thô ráp của mình, cô hơi sững người, đến lúc này cô mới thực sự tin rằng mình đã xuyên thành một người khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


