Cô cố gắng nén cười, ra vẻ nghiêm túc quan tâm một chút.
Lâm Mục ôm trán, mặt hơi ửng đỏ.
Vừa rồi anh mải suy nghĩ nên không để ý đến khung cửa.
"Anh không sao."
Anh vừa dứt lời thì thấy Giang Niệm Nguyệt đột nhiên giơ tay, đưa lòng bàn tay trắng nõn xoa lên đỉnh đầu anh.
"Đừng có cứng miệng nữa, em xoa cho anh một chút là không đau ngay. May quá, không bị sưng cục u nào."
Giang Niệm Nguyệt mặc một chiếc váy liền màu xanh nhạt với vòng eo thon thả, dường như hai tay chụm lại là có thể ôm trọn.
"Không cần đâu, anh thật sự không đau."
Giang Niệm Nguyệt sững sờ, anh ngại ngùng sao?
Haiz, cũng tại mình, vừa rồi thấy khuôn mặt tuấn tú của anh nhăn lại, cô không nhịn được mà nảy sinh lòng thương hoa tiếc ngọc.
Cô không phải là hạng người tùy tiện lợi dụng đâu nhé!
Hì hì, dù sao thì cô cũng vô tội, hoàn toàn không phải cố ý!
"Không đau là được, đừng để lần đầu đến nhà đã đụng hỏng đầu anh, em đền không nổi đâu."
Giang Niệm Quân nghe những lời này suýt nữa thì thở dài.
Đó là anh rể tương lai, chị cậu ấy nói chuyện như vậy hình như không thích hợp cho lắm thì phải?
Thôi kệ, cậu ấy còn nhỏ không thể lo lắng quá sức, rất dễ không cao lên được.
"Gào gừ!"
Tiền Đa Đa đói sắp chết rồi, nó muốn ăn cơm.
"Chị, chúng ta ăn gì ạ? Nhà mình còn ít khoai lang, hay là em nấu chút cháo khoai lang nhé?"
Giang Niệm Nguyệt bây giờ không thể nghe nổi ba từ "cháo khoai lang", nghe thôi đã thấy đau dạ dày!
"Đừng! Chị đi mua thức ăn, em tuyệt đối đừng nấu cháo!"
"Nhưng nhà chúng ta ngoài khoai lang ra thì chẳng còn gì cả. Dầu không có, muối không có, lương thực cũng không có..."
"Được được được! Chị biết rồi, nhà chúng ta chỉ có khoai lang. Chị có cách, em đừng lo."
Giang Niệm Nguyệt nhìn vào nhà bếp trống không đến mức chuột vào cũng phải khóc.
Lâm Mục cũng kinh ngạc, bọn họ đã sống qua ngày như thế nào trong suốt thời gian qua?
Thảo nào cô gầy như vậy, hóa ra là do suy dinh dưỡng.
"Em yên tâm, sau này anh nhất định sẽ không để em bị đói."
Lâm Mục hứa như vậy, Giang Niệm Nguyệt lại có chút cảm động.
Mắt nhìn của cô quả không tồi, vị đại lão lạnh lùng này chính là một người đàn ông vô cùng có trách nhiệm.
"Vâng, em tin anh!"
Giang Niệm Nguyệt muốn đi mua đồ, Lâm Mục đương nhiên phải đi theo.
Tình hình của hai chị em họ không tốt, lát nữa dù mua gì, anh cũng sẽ trả tiền.
Thật ra anh muốn đưa tiền trực tiếp hơn, nhưng lại lo làm vậy sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của cô gái nhà người ta.
Anh không có kinh nghiệm tiếp xúc với con gái nên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cho đến khi họ đứng trước cửa ngôi nhà nhỏ của nhà họ Giang, Lâm Mục bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
"Chị, chúng ta đến đây làm gì ạ?"
"Về nhà lấy đồ chứ sao! Chị là người nhà họ Giang, về nhà mình lấy chút gạo bột dầu, có vấn đề gì không?"
Giang Niệm Quân im lặng một lúc, không biết phải trả lời thế nào.
"Lâm Mục, anh thấy sao?"
"Không vấn đề gì, em là cháu gái của nhà họ Giang, lấy đồ của nhà mình thì không sai."
Trong lòng Giang Niệm Nguyệt càng hài lòng hơn, xem kìa, vừa chính trực vừa thông minh, lại biết tùy cơ ứng biến!
"Chính là lý lẽ đó! Họ đều bị bắt đi cả rồi, rau củ lương thực trong bếp không ăn sẽ hỏng, người tiết kiệm như em đương nhiên không thể lãng phí."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

