Con bé này, cô đúng là có độc!
Giang Niệm Nguyệt hoàn toàn không thèm để ý đến ông cụ Hồ, cô chỉ nhìn chằm chằm vào Vương Thụ Lâm rồi nở một nụ cười khinh bỉ.
Đúng là một kẻ hèn nhát, anh ta ra tay đi chứ! Chẳng lẽ còn phải để cô chủ động tấn công sao?
"Vương Thụ Lâm, anh chính là một con cóc ghẻ, tôi không hề ưa anh, mau cút đi cho khuất mắt!"
"Giang Niệm Nguyệt, người nhà cô đã nhận tiền rồi, cô có không đồng ý cũng không được! Hôm nay nếu cô không đi theo tôi thì đừng trách tôi không khách sáo!"
"Không khách sáo sao? Giữa thanh thiên bạch nhật mà anh còn muốn giở trò cướp người chắc?"
Vương Thụ Lâm hung hăng trừng mắt nhìn chằm chằm Giang Niệm Nguyệt, gằn giọng cất lời: "Người đàn bà như cô đúng là thiếu đòn! Hôm nay cô mà không đi theo tôi, tôi nhất định sẽ đánh chết cô!"
Vương Thụ Lâm tức quá hóa giận, trong lòng anh ta chỉ có một duy nhất suy nghĩ: đánh cô! Không đánh thì không ngoan!
Người nhà họ Giang đều đứng về phía anh ta, Giang Niệm Nguyệt chỉ có một mình, cô không làm nên trò trống gì được đâu!
Đợi đến khi về nhà họ Vương, cô sẽ phải ngoan ngoãn nghe lời.
Giang Niệm Quân sợ đến mức mặt mày trắng bệch, nhưng vẫn lập tức đứng ra chắn trước mặt chị mình.
Muốn đánh thì hãy đánh cậu ấy trước đi!
Vương Thụ Lâm vừa vung nắm đấm giáng xuống, Giang Niệm Nguyệt đã nhanh tay tóm lấy Tiểu Quân kéo ra phía sau.
Cô đã chuẩn bị sẵn sàng, trước tiên đấm thẳng vào mũi anh ta, sau đó tung một cước phế luôn anh ta!
Cho anh ta chừa thói vũ phu, cho anh ta đền mạng vì đã hại chết nguyên chủ!
Anh không ngờ hoàn cảnh của Giang Niệm Nguyệt lại gian nan đến vậy.
Nếu sớm biết tình hình thế này, anh đã nên đến cầu hôn sớm hơn.
Giang Niệm Tuyết cũng không ngờ Lâm Mục lại đến.
Anh đến thì đến đi, sao còn phá hỏng chuyện tốt của cô!
Không quan tâm, hôm nay nói gì thì nói cô cũng phải dạy dỗ gã này!
Vung quyền... Nhấc chân... Đá thẳng vào hạ bộ! Một chuỗi động tác liền mạch, lực đạo vô cùng chuẩn xác!
"Á! Á..."
Một tiếng hét thảm thiết chói tai vang lên, Vương Thụ Lâm từ từ quỳ rạp xuống đất.
Lâm Mục kinh ngạc nhìn chằm chằm Giang Niệm Nguyệt, liền thấy cô đang thẹn thùng nhìn anh.
"Không thể trách em được, là anh ta ra tay trước mà!"
Hàng xóm láng giềng xung quanh không nhịn được bèn lắc đầu. Tuy anh ta ra tay trước là không đúng, nhưng cô ra tay như vậy cũng quá tàn nhẫn rồi thì phải?
"Giang Niệm Nguyệt, chị cố ý gây thương tích, chị chờ mà đi tù đi!"
Giang Niệm Tuyết với vẻ mặt kích động vội ra hiệu cho bố mình. Cánh tay của Giang Xuân Sinh dường như cũng hết đau, vội vàng chạy đi gọi công an.
Trong lòng Giang Niệm Tuyết chợt thấy yên tâm phần nào, cô ta muốn xem lần này Giang Niệm Nguyệt trốn thoát bằng cách nào!
Giang Niệm Nguyệt chỉ hờ hững liếc nhìn một cái, thậm chí chẳng buồn để ý đến Giang Niệm Tuyết mà quay sang nhìn Lâm Mục.
"Sao anh lại đến đây?"
"Anh không yên tâm lắm nên qua xem sao. Đúng rồi, anh có mang cho em chút bánh điểm tâm và đồ hộp."
Lâm Mục đưa những thứ đang xách trên tay cho Giang Niệm Nguyệt, tuy vẻ mặt lạnh lùng nhưng động tác lại vô cùng dịu dàng.
Đẹp trai! Thật sự rất đẹp trai!
Giang Niệm Nguyệt khẽ liếc nhìn em trai mình. Lúc này Giang Niệm Quân mới ngoan ngoãn đặt món đồ chơi hình hổ con xuống để cầm lấy đồ ăn.
Cậu ấy cẩn thận nhìn Lâm Mục, trong lòng tò mò không biết chú này là ai?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

