Chu Mỹ Lệ nghe hai người muốn kết hôn, ngạc nhiên hỏi: “Hai người đã chuẩn bị kết hôn rồi sao?”
“Chưa, bà ngoại em nói muốn chuẩn bị trước để anh trai em sau này kết hôn dùng.” Trà Hoa giải thích.
Chu Mỹ Lệ thở phào, mình đã hứa với Trương Văn Thanh phá tan Lý Vệ Quốc và Hạ Thanh Thanh. Nếu họ kết hôn rồi, Trương Văn Thanh chắc chắn sẽ không tha cho mình.
“Bà nội em thật là già đến hồ đồ, để bà nội em tự lấy tiền cho cháu trai bà xây nhà. Dựa vào cái gì phải lấy tiền của mẹ em?
Xây xong nhà ra ngoài sống riêng thì coi như chia gia rồi. Sau này tiền anh trai em kiếm được và khẩu phần có phần của nhà em đâu. Chị nghi ngờ chắc chắn là Hạ Thanh Thanh bảo anh trai em làm như vậy. Rồi anh trai em lại nói với bà nội để bà tìm mẹ em lấy tiền.” Chu Mỹ Lệ tiếp tục châm ngòi.
Nghe Chu Mỹ Lệ phân tích, Trà Hoa thấy chị ta nói rất đúng. Càng ghét Hạ Thanh Thanh hơn.
...
Hạ Thanh Thanh từ chỗ Lý Vệ Quốc quay lại. Cô vô tình nhìn thấy Trà Hoa ở không xa đang căm ghét nhìn mình.
Điều này làm cho cô có chút không hiểu.
“Thanh Thanh, em qua đây.” Hồ Hiểu Mai vẫy tay gọi cô.
Hạ Thanh Thanh không để ý đến Trà Hoa, đi đến hỏi Hồ Hiểu Mai một mặt lo lắng: “Có chuyện gì vậy?”
Hồ Hiểu Mai nhỏ giọng: “Thanh Thanh, cậu nhìn xem mặt trời đã ở trên đầu rồi, sắp tới mọi người đều phải về ăn cơm trưa rồi. Cậu mới làm được một phần ba. Sao cậu còn như người không có việc gì. Cậu có biết không, nếu hôm nay cậu không làm xong trước sáu giờ, cậu sẽ phải trước mặt mọi người ăn đất, xuống sông ngâm nước.”
“Không sao, cậu còn không tin vào tôi sao. Hôm nay cả người tôi tràn đầy sức lực. Còn có một buổi chiều nữa. Kịp mà.” Hạ Thanh Thanh nói rất nhẹ nhàng.
“Nhưng còn lại nhiều quá?”
“Không vấn đề gì. Tin tôi đi.”
Hồ Hiểu Mai cũng chỉ có thể chọn tin cô, hy vọng trời cao cho cô thần lực để qua được khó khăn này.
...
Bây giờ Chu Mỹ Lệ nắm chắc thắng lợi trong tay, nhìn Hạ Thanh Thanh làm được chưa đến một phần ba việc, trong lòng vui không tả được. Chị ta vừa làm việc vừa tưởng tượng Hạ Thanh Thanh trước mặt cả thôn ăn đất. Xuống ngâm trong sông dưới không độ. Càng nghĩ càng vui, khóe miệng cũng nhếch lên.
Hồ Hiểu Mai nhìn thấy Chu Mỹ Lệ nhìn về phía này, dữ dội liếc mắt cô ấy, nói với Hạ Thanh Thanh: “Cậu nhìn chị ta cười quá ác độc. Vừa rồi cậu đi, Chu Mỹ Lệ liền chạy đến bên Trà Hoa nói xì xào một hồi, họ đều là nhìn về phía cậu và Lý Vệ Quốc. Tôi nghi ngờ Chu Mỹ Lệ không có ý tốt.” Hồ Hiểu Mai nói.
Giờ Hạ Thanh Thanh mới biết tại sao Trà Hoa lại dùng ánh mắt đó nhìn mình, lại là Chu Mỹ Lệ gây chuyện.
Đại đội trưởng cầm loa thổi lên.
“Cô muốn gì?” Hồ Hiểu Mai nói.
“Tôi tìm thanh niên trí thức Hạ, không liên quan đến cô.” Trà Hoa giọng không tốt.
Hạ Thanh Thanh đi đến trước hỏi: “Trà Hoa, cô tìm tôi có việc gì vậy?”
Trà Hoa không có chút nào vui vẻ: “Tôi đến cảnh báo cô cách xa anh trai tôi một chút. Nhà chúng tôi không hoan nghênh cô.”
“Cô đến cảnh báo tôi? Cô là ai vậy?” Hạ Thanh Thanh cười hỏi.
“Tôi, tôi là em gái anh ấy. Nhà chúng tôi đều không đồng ý cô và anh trai tôi quen nhau. Cô muốn vào cửa nhà tôi không có cửa đâu.”
“Tương lai tôi phải lấy là anh trai cô đấy, tại sao phải cần cô đồng ý?” Hạ Thanh Thanh cười hỏi Trà Hoa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
