Vốn dĩ đồ ăn chẳng nhiều nhặn gì, giờ thì đúng là “lửa cháy thêm dầu”...
Cô chột dạ muốn chết, vội chan thêm tí nước tương vào đám còn lại, đảo qua đảo lại rồi bưng ra bàn.
Thấy Thẩm Trác xách nước trở vào, cô cười gượng nói:
“Ăn cơm thôi.”
Thẩm Trác liếc nhìn cô một cái, ánh mắt đầy nghi hoặc, nhưng cũng không nói gì, lẳng lặng ngồi xuống.
Diệp Hân âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng được ăn cơm, bụng cô sắp dán vào lưng tới nơi rồi!
Bữa tối là cháo trắng nấu với khoai lang đỏ, món này là cô làm theo trí nhớ còn sót lại của nguyên chủ. Thời này giống tốt chưa cao, đất ruộng của đại đội Phong Thuỷ lại cằn cỗi, còn hay gặp thiên tai, nên đa phần chỉ đủ ăn no, thừa mứa gì đó thì đừng mơ.
Đĩa rau xanh dù đã chan nước tương nhưng vẫn phảng phất mùi khét lẹt, lại chẳng có chút nước luộc nào, nhai mãi cũng chẳng thấy ngon lành gì.
Diệp Hân gắp thử một đũa, liền lặng lẽ đặt xuống, cúi đầu tập trung húp cháo. Cháo thì nhạt như nước ốc, nhưng bụng đói meo, có còn hơn không.
Trong lòng Thẩm Trác không khỏi dấy lên chút nghi hoặc.
Từ chuyện cô chủ động vào bếp hôm nay, đến nét mặt, cử chỉ, đều có chỗ là lạ…
Diệp Hân giơ mu bàn tay lau mồ hôi, trời thật sự quá nóng. Vừa ngẩng đầu lên, cô liền bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình chằm chằm, một đôi mắt đen láy, ánh nhìn trong veo mà lành lạnh, như thể đang soi xét điều gì đó.
Tim cô hơi khựng lại một nhịp, nhẹ giọng hỏi: “Anh…
sao vậy?”
Vẫn là cái kiểu giọng điệu dè dặt này…
Trước đây, cô ta lúc nào cũng mang vẻ mặt chẳng kiên nhẫn nổi, đối với cuộc sống hiện tại thì đầy một bụng bất mãn. Chưa từng có lúc nào giống như bây giờ, cẩn thận rụt rè, cứ như sợ bị ai mắng.
Nghĩ tới đây, sắc mặt Thẩm Trác liền sa sầm xuống. Người khác còn tránh cô ta như tránh ôn dịch, cô ta lo lắng điều gì chứ?
“Không phải cô nói muốn hủy hôn sao?”, Anh lạnh lùng lên tiếng, “Sao đến giờ vẫn chưa dọn đi?”
Diệp Hân trong lòng khẽ cứng lại, cố nén xấu hổ mà giữ giọng bình tĩnh, cố gắng vòng vo: “Tôi… tôi hôm nay bị cảm nắng…”
“Cô nghĩ tôi không biết à?”, Anh nhếch môi cười lạnh, sắc mặt càng lúc càng tối sầm, “Không phải chính tôi cõng cô về đó sao?”
“…”
Nguyên chủ là tự mình chạy đi nịnh bợ người đàn ông khác, kết quả ngất xỉu vì nắng, cuối cùng lại để vị hôn phu đưa về nhà. Diệp Hân chỉ cần tưởng tượng lại cảnh đó là đã muốn tìm cái hố chui xuống cho đỡ ngượng.
Thấy cô im lặng, Thẩm Trác tiếp tục nói: “Cho dù hôm nay cô không khỏe, thì ngày mai cũng phải khá rồi chứ? Đã quyết định đi thì nhanh chóng dọn đi đi.”
Giọng nói của anh lúc này đã pha lẫn vài phần không kiên nhẫn.
Nói trắng ra là đang đuổi khách, căn bản chẳng muốn cô tiếp tục ở lại.
Cũng phải thôi, một vị hôn thê chỉ biết khiến anh mất mặt, giữ lại làm gì? Tính nết thì khó chịu, người thì gầy gò bé tẹo, nhìn không thuận mắt chút nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
