Nhà có xe đạp chỉ đếm trên đầu ngón tay, và nhà Thẩm Trác là một trong số hiếm hoi đó.
Thời buổi này muốn mua xe đạp đâu phải cứ có tiền là được.
Ngoài một đống tiền ra còn phải có cả phiếu mua hàng.
Nghe nói cha Thẩm Trác trước kia biết chút y lý, thường vào núi hái thuốc đem bán cho tiệm thuốc ở trấn trên nên cũng có thu nhập thêm, lại nhờ người quen xin phiếu xe đạp, mới tậu được cái xe đó.
Chỉ là sau này ông cụ đi hái thuốc bị trượt chân ngã, chân gãy nặng, chữa trị ở bệnh viện tốn sạch tiền dành dụm. Thẩm Trác còn từng định bán xe đi lấy tiền chạy chữa, nhưng cha anh nhất quyết không đồng ý.
Tự biết mình chẳng còn sống bao lâu, ông cụ cắn răng giữ lại chiếc xe như của hồi môn để lại cho con.
Chiếc xe đạp của nhà Thẩm Trác chính là hàng đỉnh đỉnh đại danh: Đại Giang 28. Xe vừa cao vừa nặng, kiểu xe "ông nội" chính hiệu, cao đến mức Diệp Hân chưa tới 1m6 có trèo lên cũng chẳng đạp nổi, chân không với tới bàn đạp.
Cho nên, cô buộc phải thuyết phục Thẩm Trác chở mình một chuyến…
Thấy anh đang rửa rau, Diệp Hân còn định chạy theo tiếp tục năn nỉ, nhưng vừa quay lưng thì nghe trong bếp nước sôi sùng sục, nắp nồi rung lên lách cách. Cô đành hậm hực quay lại bếp.
Mở nắp nồi, cô dùng vá đảo thử mấy vòng, thấy cơm vẫn chưa chín, lại đậy nắp lại, hạ lửa nhỏ xuống.
Chẳng mấy chốc Thẩm Trác rửa xong rau quay về, cũng mở nắp nồi ngó ngó rồi ngồi xuống bên cạnh, im lặng chờ cơm chín.
Diệp Hân liếc sang khuôn mặt vừa đẹp vừa lạnh như tiền của anh, cố gắng lần nữa:
“Anh đi với tôi một chuyến đi, chứ tôi mua xong đồ cũng không xách nổi về đâu!”
Thẩm Trác cau mày hỏi:
"Cô muốn mua gì?"
Diệp Hân lập tức giơ tay đếm từng ngón, kể ra rành rọt:
"Cốc uống nước, dầu thắp đèn, xà phòng..."
Nói tới đây, cô liếc mắt nhìn sang bệ bếp trống huơ trống hoác, chẳng có lấy mấy lọ gia vị, liền bổ sung thêm:
"Mua thêm chút dầu mè đi, ngày thường nấu ăn chỉ toàn rau luộc nhạt thếch.
Nếu mà mua được thịt thì càng tốt.
Thẩm Trác nghe cô liến thoắng kể một tràng, quả nhiên là muốn mua không ít thứ, trong lòng bắt đầu lưỡng lự.
Nếu vẫn là cái kiểu ra lệnh sai khiến như trước kia, anh chắc chắn đã gạt phắt đi rồi. Nhưng hôm nay cô lại nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, nói năng tử tế, khiến anh chẳng biết phải từ chối thế nào, từ chối thì cũng thấy mình... hẹp hòi quá.
Diệp Hân thấy nét mặt anh có chút dao động, liền tranh thủ nói tiếp:
"Tôi vốn không quen thuộc gì với chỗ này, trước kia cũng chỉ mới lên trấn có một lần. Mà muốn mua đồ thì kiểu gì cũng phải mất nửa ngày loay hoay. Nếu anh đi cùng tôi, tiết kiệm được khối thời gian đấy! Với lại, mấy thứ tôi mua cũng là để cả hai cùng dùng mà, ví dụ như dầu xào rau này, rồi cả hạt giống trồng lên cũng đâu phải mình tôi ăn."
Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt chờ mong:
"Anh đi cùng tôi một chuyến nhé?"
Thẩm Trác nghe vậy, trong lòng chợt thấy khó tả. Trước đây cô chưa từng nói chuyện đàng hoàng với anh như thế, bây giờ lại mở miệng là “cùng nhau sống”, nghe chẳng khác gì vợ chồng thực thụ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)