Tắm xong, toàn thân sạch sẽ, mồ hôi được rửa trôi, cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Giặt luôn mớ quần áo, vừa phơi lên thì trời cũng bắt đầu sẩm tối, gió mát cũng vừa kịp thổi đến, cảm giác dễ chịu hơn hẳn.
Cô vừa quay vào phòng thì thấy Thẩm Trác mới ra ngoài rửa mặt, hai người ngầm hiểu ý nhau mà tránh mặt một chút.
Diệp Hân nghe tiếng nước róc rách bên ngoài sân, tranh thủ lúc trong phòng còn le lói ánh sáng, khẽ khàng nhắm mắt nhập vào không gian.
Trong không gian vẫn sáng trưng như ban ngày, tựa như chẳng có hoàng hôn hay đêm tối gì cả. Hoặc cũng có thể là thời gian ở đây chưa đến lúc trời tối, cái này thì phải quan sát thêm mới biết được.
Chiều nay chỉ kịp lướt qua đại khái, sau đó vì choáng đầu mà phải thoát ra, bây giờ đầu óc tỉnh táo hơn, cô quyết định tranh thủ thám thính kỹ hơn một chút.
Cô đi tới gốc cây to, cúi xuống nhìn dòng suối nhỏ đang róc rách chảy qua. Nước suối trong vắt, thấy tận đáy, chẳng có chút cặn bẩn nào, còn có làn hơi mát lạnh phả vào mặt.
Dòng suối trong veo, nước từ đâu đó trào ra ào ạt, uốn lượn qua vài mảnh đất rộng, cuối cùng xuôi dòng về phía xa khuất của không gian, mà chỗ đó rốt cuộc dẫn tới đâu thì vẫn chưa rõ.
Nhưng cành lá sum suê, màu xanh biếc mướt mắt, vươn cao vững chãi, dáng cây đầy khí chất và sức sống, khiến người ta vừa nhìn đã thấy dễ chịu.
Diệp Hân xoay người bước về phía căn nhà gỗ.
Đó là một căn nhà gỗ hai tầng, kiến trúc mộc mạc, không hề tinh xảo kiểu cách như những khu du lịch trong thành phố, lại toát ra nét chắc chắn, mang đậm hương vị núi rừng. Cả ngôi nhà như ẩn mình giữa thiên nhiên, cổ xưa mà gần gũi.
Cô đẩy cửa gỗ bước vào, trong lòng thấp thoáng cảm giác giống như đang bước vào một cuộc thám hiểm nho nhỏ, chờ đón một món báu vật nào đó đang ẩn giấu.
Không gian bên trong khá rộng rãi, đồ đạc đều được làm từ gỗ nguyên khối, hơn nữa còn được bảo quản rất tốt. Tầng trệt chia thành khu phòng khách và gian bếp, phía sau còn có một căn kho nhỏ. Trong góc kho vẫn còn vài cái cuốc, xẻng và mấy món nông cụ linh tinh. Tầng hai gồm một phòng ngủ đơn giản với giường và tủ, bên cạnh là một căn thư phòng, bên trong có bàn ghế, trên bàn còn để vài quyển sách đóng chỉ kiểu cũ.
Ánh mắt Diệp Hân dừng lại trên mấy quyển sách kia. Có thể thông tin về không gian được giấu trong đó cũng nên.
Cô mở một quyển ra, phát hiện toàn bộ đều là chữ phồn thể… Thôi thì cũng không lạ. Dù sao bìa sách là loại đóng chỉ kiểu xưa, mà cả ngôi nhà gỗ này cũng toát lên vẻ cũ kỹ, có nét cổ phong rõ rệt.
Diệp Hân ngồi xuống chiếc ghế dựa, kiên nhẫn lật từng trang. Thế nhưng chữ nghĩa đọc lên thật sự không dễ hiểu chút nào, phải đoán tới đoán lui mới miễn cưỡng xem xong một tờ. Đang mải đọc thì đột nhiên nghe tiếng động bên ngoài, cô vội vã rời khỏi không gian.
Thẩm Trác gõ cửa phòng cô, giọng nhắc nhở: “Ngày mai phải đi làm, cô nhớ dậy sớm đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

