Sau khi gấp bức thư của mẹ Lục vào, Lục Hạ tiếp tục mở tờ giấy thứ hai. Đây rõ ràng là do Lục Thu viết riêng gửi cho cô, lời lẽ dịu đi có chút khác hẳn.
Trong thư, Lục Thu kể lại mọi chuyện xảy ra sau khi cô rời khỏi thành phố. Hóa ra ngày hôm sau, mẹ Lục đã dẫn Lục Xuân đến xưởng bóng đèn báo danh, còn hớn hở khoe khắp trong khu đại viện. Tin tức Lục Xuân được “ngồi văn phòng” lan nhanh, khiến bao người vừa hâm mộ vừa tâng bốc, thậm chí còn có người vội vã giới thiệu đối tượng cho cô ta. Lục Xuân được tâng lên tận mây xanh, ngẩng đầu cao ngạo như một con công xoè đuôi, cứ ngỡ mình thật sự bước lên một tầng cao mới.
Thế nhưng chẳng bao lâu, cái tát thực tế giáng thẳng xuống. Khi tới xưởng bóng đèn, người ta khẳng định trong danh sách trúng tuyển không hề có tên Lục Hạ, cũng tức là chẳng có phần nào cho Lục Xuân. Mẹ Lục và Lục Xuân chết lặng, bởi trước đó chính họ đã tận mắt thấy bảng thông báo trước cổng nhà máy, rõ ràng có tên Lục Hạ vậy mà nay lại biến mất, hai người làm sao chịu nổi? Nhưng dẫu có gào khóc cũng vô ích không phải công nhân thì căn bản không vào được xưởng.
Đi dò hỏi khắp nơi, cuối cùng cũng biết mấy ngày trước có người bán lại suất làm việc văn phòng. Câu nói này như một mũi dao đâm thẳng vào tim, cả mẹ lẫn Lục Xuân lập tức hiểu ngay người đó chính là Lục Hạ.
Sự thật phũ phàng, nhưng họ không cam tâm, mẹ Lục định làm ầm lên để đòi lại suất công việc, nào ngờ chưa kịp hé miệng thì đã có một kẻ dáng dấp lưu manh tìm đến. Gã lạnh lùng cảnh cáo cứ việc gây chuyện, nhưng công việc của bố mẹ Lục có thể không giữ nổi. Ban đầu mẹ Lục còn không tin, nhưng ngay hôm đó, khi tan ca, bố Lục đã bị tổ trưởng gọi lên chất vấn. Người ta ám chỉ nếu còn “đắc tội người ta”, e rằng không cần cớ gì cũng sẽ bị đẩy khỏi nhà máy. Nghe vậy, mẹ Lục lập tức hiểu đây chính là lời cảnh cáo. Cuối cùng, họ đành cắn răng nuốt hận.
Nhưng Lục Xuân thì đời nào chịu bỏ qua, cô ta khóc lóc, la hét ở nhà, cảm thấy mình bị cướp mất cơ hội đổi đời, lại vô cùng mất mặt với hàng xóm. Bao người đã chúc mừng, giờ hóa thành trò cười. Mẹ Lục dù bực bội nhưng không có cách nào khác, bảo con gái tạm thời đừng ra ngoài, chờ mọi người quên đi.
Đáng tiếc, chuyện đâu có dễ lắng xuống. Cả khu đều biết, bàn tán không ngừng. Có người thậm chí đã tận mắt thấy danh sách công nhân mới, biết rõ ban đầu người được tuyển chính là Lục Hạ, nhưng sau lại xuống nông thôn, để cơ hội “lọt” vào tay chị gái. Câu chuyện truyền ra, ai nấy càng thêm khinh thường. Người ta xì xầm rằng chưa từng thấy bậc cha mẹ nào bất công như thế, đẩy đứa con có công việc tốt xuống nông thôn, để lại đứa không có bản lĩnh ở thành phố. Thật đúng là “nhặt hạt mè, bỏ quả dưa hấu”.
Có kẻ lại trách Lục Hạ nhẫn tâm, dám bán việc, hại cả nhà lao đao. Tóm lại, dư luận đủ kiểu, nhưng kết quả cuối cùng chỉ khiến cả nhà Lục càng thêm mất mặt. Đi trên đường, họ đều cảm giác ánh mắt người khác nhìn mình không còn bình thường nữa, như thể đều đang bàn tán sau lưng.
Chẳng bao lâu, chính sách lại giáng thêm một đòn. Người trẻ không có việc làm trong thành phố đều phải xuống nông thôn. Lục Xuân thất nghiệp, liền bị nhắm tới. Khi còn chưa kịp nghĩ cách, cô ta đã bất ngờ tự ý đi đăng ký kết hôn.
Mọi người trong nhà chết lặng khi biết tin. Hóa ra Lục Xuân đã lén lấy hộ khẩu, đi lãnh chứng với một thanh niên mà trước đó Lục Thu từng nhìn thấy. Người này ngoài vẻ ngoài tạm được thì chẳng có gì đáng kể nhà nghèo, chen chúc trong một căn phòng chật hẹp, bố mẹ đông con, bản thân chỉ làm công việc quét dọn ở nhà máy, lương thấp chẳng đủ sống.
Mẹ Lục tức đến suýt ngất. Bao công sức kén rể, cuối cùng đổi lại cái kết này. Nhưng sự đã rồi, bà cũng không thể thay đổi. Vốn đang cố gắng ép mình chấp nhận, nào ngờ Lục Xuân lại càng quá đáng – đòi dẫn chồng về ở cùng nhà mẹ đẻ, lấy lý do bên nhà chồng chật chội, không có phòng riêng.
Mẹ Lục giận đến mức đuổi thẳng ra ngoài. Thế nhưng Lục Xuân da mặt dày, ngày nào cũng về ăn cơm, ở đến tận khuya mới đi, như thể bám riết không buông. Cuối cùng, nhà đành bỏ tiền thuê cho hai vợ chồng một căn phòng nhỏ mười mấy mét vuông, để họ dọn ra. Nhưng như thế, cả khu viện lại có cớ để cười nhạo: “Lục gia cưới rể vào nhà, hôn lễ không có, đã thế còn phải nuôi ngược lại nhà chồng.”
Nỗi nhục ấy khiến mẹ Lục mấy ngày liền không nuốt nổi cơm. Mà Lục Thu kết thư bằng một câu: có lẽ Lục Xuân từ trong lòng đã hận mẹ. Trước khi cưới, cô ta từng hỏi có thể thay thế công việc của mẹ Lục không, nếu được thì không cần phải kết hôn vội vàng. Nhưng mẹ Lục không đồng ý, thế là Lục Xuân mới giận dữ, bất chấp mà đi lãnh chứng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

