Phòng của hai người là phòng ngủ chính, đồ đạc trong phòng hầu hết đều làm bằng gỗ bạch dương.
Nhưng Vương Phương có hai chiếc rương gỗ tử đàn, bà ta vẫn khoe là của hồi môn của mình, nhưng kiếp trước Đồng Họa tình cờ biết được hai chiếc rương này vốn là của Khổng Lâm Lang mang theo khi đến nương nhờ bà ta.
Đồng Họa tìm dưới gầm giường, thấy hai chiếc rương gỗ tử đàn, bên trong toàn là vải vóc mà Đồng Đại Lai tham ô từ nhà máy. Cô không do dự, thu hết vào không gian.
Vương Phương giấu tiền ở đâu, Đồng Họa là người thường xuyên dọn dẹp phòng cho họ nên biết rõ hơn ai hết.
Thấy dấu vết đất bị xới dưới tủ đầu giường, Đồng Họa nhìn xuống gầm tủ, bên dưới quả nhiên có một hố giấu tiền.
Nhưng chiếc tủ quần áo cao hai mét, rộng hai mét, một mình Đồng Họa chắc chắn không di chuyển nổi, thế là cô bèn thu cả nó vào không gian.
Một phút sau, trong phòng chỉ còn trơ lại một cái bô.
Đồng Họa đào đất ở chỗ vốn đặt tủ quần áo lên, bên dưới chôn hai hộp bánh quy bằng sắt hình chữ nhật.
Đồng Họa dùng kéo cạy mở một hộp, bên trong toàn là tiền, từng xấp tiền Đại Đoàn Kết được buộc bằng dây chun vàng!
Đồng Họa có chút kinh ngạc, sau đó lại cạy mở hộp còn lại, bên trong cũng nhét đầy những xấp Đại Đoàn Kết.
Đồng Họa vốn tưởng mình đã quá hiểu nhà họ Đồng, nhưng cô đã tính sai, không ngờ họ lại giàu có đến thế, trong hai hộp sắt này phải có đến hai vạn đồng.
Hơn nữa số tiền này rất ngay ngắn, không có tiền lẻ, cũng không có vật giá trị nào khác.
Ánh mắt Đồng Họa lướt qua căn phòng trống rỗng, rồi dừng lại ở chỗ đặt cái bô.
Theo như cô hiểu về Vương Phương thì…
Đồng Họa cầm xẻng đi tới, bịt mũi xách cái bô chưa đổ đi thật xa.
Sau đó cô ra sức đào, mệt thì lại lấy chút nước suối linh khí trong không gian ra uống để bổ sung thể lực.
Rất nhanh, Đồng Họa lại đào được một cái rương, chiếc rương này làm bằng gỗ bạch dương thông thường, bên trên còn có ổ khóa.
Đồng Họa cạy khóa, mở ra xem, bên trong có mấy bức tranh, ba chiếc hộp nhỏ bằng nhau, mỗi hộp đều có một ổ khóa con. Cô cạy hết ra.
Một hộp đựng toàn bạc nén, một hộp đựng toàn thỏi vàng, hộp còn lại đựng một đôi vòng ngọc bích có sắc nước cực phẩm.
“…”
Đồng Họa ngẩn người một lát, không khỏi tự giễu vì trước nay mình chẳng hề hay biết gì về gia sản của nhà họ Đồng.
Cô vung tay một cái, tất cả đều bị thu vào không gian.
Cô còn có hai người anh trai, anh cả và anh hai là sinh đôi, một người đi bộ đội, một người về nông thôn.
Đồng Xuân Lôi là đứa con được Đồng Đại Lai và Vương Phương coi trọng nhất, cũng là người có tiền đồ nhất nhà họ Đồng hiện tại.
Dù anh ta không ở nhà, Vương Phương vẫn bắt Đồng Họa cứ ba ngày phải dọn dẹp phòng một lần.
Trong phòng Đồng Xuân Lôi có gì, Đồng Họa còn rõ hơn cả chủ nhân của nó.
Ngoài mấy chiếc chăn bông mới tinh, dày cộm, Đồng Họa cũng chẳng để mắt đến thứ gì khác.
Nhưng không để mắt thì không để mắt, dọn dẹp thì vẫn phải dọn dẹp.
Vì mất quá nhiều thời gian đào bới trong phòng Vương Phương, nên những thứ còn lại không nhiều, Đồng Họa nhanh chóng thu dọn, tất cả những gì có thể mang đi trong các phòng, kể cả phòng của cô, đều bị thu vào không gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)