Người anh giường bên cười cười rồi đi ra ngoài, để lại khoang tàu vắng lặng chỉ còn hai người.
Bên ngoài, trời đã bắt đầu hửng sáng. Ánh sáng mỏng tang xuyên qua rặng thông bên đường, chớp nháy theo từng nhịp tàu lăn bánh, hắt những vệt sáng dài lên khuôn mặt cô gái.
Mái tóc đen buông xõa trên gối, làn da trắng như ngó sen, vì cử động vật lộn ban nãy mà sắc hồng ửng lên nơi má, nơi trán, chói mắt đến lạ thường.
Bùi Từ bỗng thấy cổ họng khô khốc.
Anh nuốt nước bọt, không nhịn được hỏi khẽ:
“Vừa nãy… em đang nhìn gì vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
