Phương Tri Lễ trong lòng nghiến răng nghiến lợi: Em gái nhỏ cái đầu cậu! Em gái của cậu chắc? Cậu ngày thường không soi gương à? Cái bản mặt kia mà cũng bày đặt gọi người ta là “em gái nhỏ”!
Phương Tri Lễ trong lòng hừ lạnh, nhưng anh còn có thể là gì ? Người đứng ở dưới mái hiên thì phải cúi đầu , kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, lúc này liền cho Bùi Từ chút mặt mũi đi , sĩ diện gì đó tạm gác lại,dù sao cũng là Phương Tri Lễ anh có việc nhờ người ta.
Phương Tri Lễ đành nuốt mắng chửi vào trong , biến hy vọng em gái an toàn thành động lực, gật gật đầu .
Kết quả, cho đến khi Phương Tri Lễ đứng giữa sân huấn luyện, trước ánh mắt kinh ngạc của toàn quân, ngẩng cao đầu, dõng dạc , rõ ràng , hô to một tiếng “Bùi ca” , lại một câu " tôi vĩnh viễn là tiểu đệ của Bùi ca " đầy khí thế nhưng... đau đớn như đạp phải gai xong , Phương Tri Lễ lại được một đồng đội kiêm bạn học cũ của anh và Bùi Từ kéo lại buôn chuyện , mới biết rằng — trung đội một của Bùi Từ vốn đã nhận lệnh từ trước , chuẩn bị lên đường đến căn cứ phía Tây Nam tham gia một khoá học chuyên sâu , tuyến đường đi ngang qua Dung Thành , đi cùng bọn họ lần này còn có một vị sĩ quan phụ trách huấn luyện bay, chịu trách nhiệm điều phối kỹ thuật cho toàn đội.
Nếu sớm biết như thế, thì anh còn cần nghĩ ngợi rối rắm, rồi lại nhẫn nhục đáp ứng yêu cầu kia của Bùi Từ sao ?
Còn ngây ngây ngốc ngốc thật sự làm theo ???
Chính là , anh đã làm theo Bùi Từ yêu cầu rồi ...
Nhớ đến hình ảnh ' khuất nhục ' kia , Phương Tri Lễ hận đến nghiến răng nghiến lợi !
Bằng không, về sau ... tìm cơ hội bắt Bùi Từ cáo già kia làm tiểu đệ cho mình cả đời ?!
Chỉ là... Phương Tri Lễ khi ấy đâu ngờ rằng, một quyết định nảy ra trong chớp mắt đó , cuối cùng lại dẫn đến một kết cục mà anh không bao giờ tưởng tượng nổi — mất đi em gái nhỏ của mình mãi mãi.
Về sau, mỗi lần nhớ lại, anh đều muốn xách trường đao dài hai mét, c.h.é.m c.h.ế.t cái tên cẩu nam nhân họ Bùi kia!
Chỉ tiếc, Phương Chi Lễ không phải là thần , không thể đoán trước tương lai , cho nên , lúc này anh vẫn chưa biết điều đó.
Lúc này , anh vẫn còn đang trong cơn phấn khích nửa thật nửa giả, ấp ủ một kế hoạch âm thầm trong lòng — chờ thời cơ tới, sẽ khiến tên cáo già kia nếm mùi bị “bái ca” giữa thao trường , cho biết mùi cay đắng mà anh đã phải trải qua ngày hôm nay !
Bùi ! Từ ! Cậu chờ !
Tàu tuyến Nam Thành đi Dung Thành khởi hành vào lúc chạng vạng. Bầu trời vẫn còn vương chút sáng tàn của hoàng hôn, nhưng tâm trạng người tiễn đưa thì đã phủ một tầng u ám nặng nề.
Phương Tri Ý được cha mẹ đưa ra ga, bên người chỉ mang theo một chiếc túi vải bạc màu đựng vài món quần áo sạch, ít tiền mặt, cùng một ít đồ vật quý giá mà mẹ nàng đã bọc kỹ trong khăn tay. Đáng lẽ hành lý có thể nhiều hơn, nhưng Lý Đoan Ngọc sau khi đắn đo vẫn quyết định để lại phần lớn. Không phải bà không muốn cho con thêm chút ấm no trên đường, mà vì sợ con gắng sức mang nặng sẽ tổn hao thân thể vốn yếu đuối. Mọi thứ bà có thể làm, cuối cùng chỉ đọng lại trong hai bàn tay nắm lấy tay con, run run không chịu buông ra.Tuy là đồ vật không nặng, nhưng tấm lòng người mẹ lại trĩu nặng không nguôi.
Đoàn người đến ga tàu, trời vừa sẩm tối, khoảng cách giờ tàu vào bến còn gần một giờ , nhưng sân ga đã đen nghịt người. Bên trong phòng chờ cũng chật kín, người người chen chúc, tiếng nói cười, tiếng bước chân, cả tiếng loa phát thanh khô khốc vọng lên trong bầu không khí hỗn tạp.
Phương Tuấn Khanh và Lý Đoan Ngọc dẫn con gái đến được một góc ít người , nhìn con gái nhỏ của họ mà ánh mắt nghẹn ngào. Dưới ánh đèn điện lờ mờ, gương mặt Phương Tri Ý hiện lên nhợt nhạt mà cố gắng mỉm cười, nụ cười dịu dàng khiến lòng cha mẹ như bị cứa một nhát dao.
"Tây Bắc lạnh lắm, khí hậu khắc nghiệt, lại không quen người, không quen cảnh… Con nhất định phải tự chăm sóc bản thân, nghe không? Có chuyện gì không ổn, phải nói với anh cả, anh hai, đừng tự mình gánh lấy. Con còn nhỏ, đừng cậy mạnh. Nghe được sao ?”
Giọng nói bà run run, vừa dịu dàng nhưng lại vừa cố cứng cỏi, như sợ rằng chỉ cần mềm lòng một chút sẽ khóc òa mà giữ con gái lại bên mình.
Giọng bà không to, nhưng từng chữ rơi ra như rút từ tận xương tuỷ, mang theo sự dịu dàng của người mẹ lại pha chút nghẹn ngào bất lực. Bà biết rõ con mình — yếu ớt, nhạy cảm, dễ bị thương tổn. Ngoài mặt tỏ ra vui vẻ, nhưng nội tâm lại luôn khép kín, bản thân bà không thể ở cạnh con , các anh trai lại đều là nam nhân , không tránh khỏi lơ là, không có kịp thời nhận ra em gái có cái gì không đúng , lỡ chẳng may con gái nghe được điều gì đó không hay , hoặc là tin tức bọn họ hạ phóng bị người truyền đến Tây Bắc , nếu không có ai để tâm sự, rất có thể con sẽ buồn khổ trong lòng mà ảnh hưởng sức khỏe.
Hai ngày nay, thấy con sau khi ôm dậy khôi phục tốt, rạng rỡ hơn chút, lời nói cũng nhiều hơn , cả người nhìn hoạt bát lại tươi tắn , bà vui mừng lắm, song nghĩ đến cảnh con một thân một mình đi xa ngàn dặm, lòng mẹ nào nỡ yên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)