Phương Tri Ý không hiểu tường tận chuyện thời cuộc, nhưng ba chữ “hoài bích có tội” cô lại rất rõ. Có tiền có của tuy là tốt , nhưng đôi khi nó lại chính là tai hoạ chí mạng, đặc biệt là trong thời buổi lòng người khó đoán, mạng người rẻ như cỏ rác, thì chút tiền trong tay lại chính là cái cớ để người khác giẫm đạp.
Cô cúi đầu, khẽ nắm lấy tay mẹ, lòng âm thầm thề nguyện. Cô còn có không gian, còn có vật tư, còn có vô số đồ ăn quý báu. Chờ đến khi ổn định ở Tây Bắc, nhất định cô sẽ tìm cách gửi đồ về cho cha mẹ.
Trong mắt người lăn lộn ở mạt thế gần như cả đời như cô , cuộc đời chẳng có gì quý bằng hai chữ “ăn uống”. Ở mạt thế, có đồ ăn là ông trời. Ở thời này, vật tư cũng là thiếu thốn, lương thực càng quý giá, tóm lại đồ ăn chính là phúc phần !
Cô muốn chia sẻ thứ phúc phần ấy với cha mẹ – những người đã yêu thương cô không điều kiện, không so đo, không toan tính.
Một đêm cuối – yên tĩnh, ấm áp, và chan chứa bao điều không nói thành lời.
Ban nãy , khi nghe những lời này ở văn phòng chính uỷ , trong lòng anh quả thật chính là tức giận đến nghiến răng, nhưng lại không biết phải làm sao. Anh cả bảo đã liên lạc với một chiến hữu ở Lan Thành, nhờ họ đưa em gái từ Lan Thành về đây.
Nhưng ... Lan Thành cách Dung Thành cả ngàn cây số a!
Ngàn dặm đường xa, đường xá khúc khuỷu, tàu xe chen chúc, không khác gì một trận chiến hỗn loạn – trong thời buổi này, người khỏe mạnh đi đường đã cực nhọc, huống chi lại là một cô gái nhỏ yếu đuối? Chỉ cần gặp phải một tên lưu manh, trộm cắp hay – tệ hơn nữa – chính là đụng phải kẻ buôn người đang len lỏi đâu đó trong đám đông hỗn tạp, thì phải làm sao?
Hơn nữa, em gái anh từ nhỏ đã yếu, bệnh vặt quanh năm, chưa bao giờ đi xa một mình. Mỗi lần trái gió trở trời, con bé ho đến run người, thân thể như ngọn cỏ yếu ớt trước gió. Làm sao có thể chịu nổi một hành trình dài dằng dặc, chen chúc trên tàu hỏa, qua từng trạm từng ga?
Con bé, gì cũng không biết, lại quá lương thiện, lỡ bị lừa gạt thì phải làm sao?
Càng nghĩ càng sợ hãi!
Càng nghĩ càng lo lắng!
Càng nghĩ càng nóng ruột, không thể yên lòng!
"Nha! Phương đồng chí , lại bị mắng à?" – Giọng trêu chọc của Bùi Từ vang lên từ sau lưng, phá vỡ những suy nghĩ rối bời trong đầu Phương Tri Lễ. Bình thường, anh sẽ không dễ dàng buông tha , kiểu gì cũng phải đáp trả vài câu, nhưng lúc này, anh chẳng có tâm trạng nào để đùa giỡn cả.
"Cút, đừng phiền tôi!" – Anh phất tay, không buồn quay đầu.
Bùi Từ vừa trở về từ sân huấn luyện, chưa kịp thay đồng phục phi công, kính bảo hộ mắt kéo lên đầu, dáng vẻ lười biếng nhưng đầy khí chất. Đôi mắt đào hoa sáng rực, giọng nói lại mang chút vui sướng khi người khác gặp hoạ.
"Chậc, nóng tính như vậy? Phương đồng chí đây là lại mới bị Phương tham mưu mắng sao ?"
Phương Tri Thư, anh cả của Phương Tri Lễ, chính là tham mưu tác chiến của căn cứ. Đừng nghe tên có vẻ nho nhã , người nhìn cũng đẹp trai mà nhầm . Tính khí của Phương Tri Thư quả thật chính là ... không đùa được đâu , theo nghĩa đen.
Ngay cả đi đường, tự thân cũng mang theo khí thế lạnh lùng nghiêm nghị, khiến người ta không dám lại gần.
Binh dưới quyền Phương Tri Thư, chỉ cần nghe tiếng bước chân của anh, dù có đang mơ màng ngủ cũng phải tự giác đứng nghiêm, tuyệt đối không dám nói một lời.
Tuy Phương Tri Thư và Phương Tri Lễ tuổi tác cách biệt không nhiều , nhưng huyết mạch áp chế của Phương gia phải nói là phi thường cường đại, Phương Tri Lễ người này , dù có cứng đầu tới đâu , gặp phải anh cả , tức khắc hoá trẻ nhỏ ngoan ngoãn dễ bảo. Anh cả bảo đi hướng đông liền không dám đi hướng tây .
Nói trắng ra, Phương Tri Lễ chính là bị anh cả 'mắng' mà lớn lên, nghe lời đã là việc theo bản năng.
Ngay cả Bùi Từ , không sợ trời không sợ đất , nhìn thấy Phương đại ca cũng là ngoan ngoãn đóng lại miệng , không dám trêu chọc nửa câu.
Phương Tri Lễ thở dài một hơi, nhìn về phía Bùi Từ, trong đôi mắt toát lên nỗi lo lắng không thể che giấu: "Tôi nhận được thư báo từ quê nhà . Em gái tôi muốn đến đây , mà tôi với anh cả lúc này lại không rời căn cứ được . Con bé… thể chất rất kém , từ nhỏ chưa từng rời xa cha mẹ, quanh năm chỉ loanh quanh ở quê nhà, vậy mà lần này lại phải một thân một mình vượt ngàn cây số. Cậu nói xem, tôi làm sao mà yên tâm được …”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)