Sự nũng nịu ngọt ngào của Thiết Chùy lần này hiếm khi mất đi tác dụng thường ngày.
Tiểu Hoa kiên định lắc đầu từ chối: "Tuyệt đối không được đâu em ơi, và chị cũng cấm em không được phép lén lút tự ý đi làm cái chuyện thất đức ấy nghe chưa, bằng không chị lập tức chạy sang nhà cũ mách lại toàn bộ sự việc với bà nội ngay lập tức đấy."
Sợ cô em họ tinh quái sẽ lén lút tự ý hành động một mình khi cô không chú ý, cô nhóc không yên tâm lên tiếng đe dọa cảnh cáo kỹ lưỡng.
Thiết Chùy mặt mũi ủ rũ chán nản gật đầu đồng ý chịu thua, vẻ mặt cụ non khẽ thở dài một tiếng bất lực.
Tiểu Hoa thấy cô em họ đã ngoan ngoãn đồng ý chịu thua bấy giờ mới hoàn toàn nhẹ cả người, liền nhanh chân chạy vào bếp nhóm lửa đun nước nấu hai bát mì sợi nước lèo đơn giản cho ba chị em ăn trưa.
Một bát mì sợi nước lèo vô cùng đơn giản và thanh đạm, bên trên chỉ lác đác vài cọng rau xanh non mơn mởn cùng vài đoạn hành lá tươi ngon mà thôi.
Thiết Chùy và Tiểu Thảo đứng bên cạnh dán mắt nhìn bát mì sợi nước lèo nghi ngút khói thèm thuồng nuốt nước bọt cái ực.
Chẳng biết chị họ Tiểu Hoa có bí quyết nấu nướng gì, rõ ràng chỉ là một bát mì sợi nước lèo vô cùng bình thường thôi mà hương thơm bốc lên lại ngào ngạt và đặc trưng dễ chịu.
Múc mì sợi ra bát xong xuôi, cô nhóc đặt một bát mì sợi đầy ắp trước mặt Thiết Chùy, còn bản thân mình thì cầm đũa vừa khẽ thổi nhẹ vừa tỉ mỉ đút từng sợi mì cho em gái Tiểu Thảo ăn ngoan ngoãn.
Số mì sợi này là do đích thân cha Lâm Phấn Đấu đợt vừa rồi xuất ngũ mang về quê biếu gia đình đấy, cha bảo ba chị em cứ việc thoải mái ăn uống đi, ăn hết cha lại lên thị trấn mua đống khác về cho ăn cải thiện cuộc sống.
Tiểu Hoa vốn dĩ từ trước tới nay không phải là người có tính cách bi quan hay oán hận cuộc đời gì cho cam, chỉ cần cuộc sống xuất hiện một tia hy vọng ấm áp là cô nhóc đã có thể hướng về phía mặt trời mà vươn lên mạnh mẽ rồi, đối với cuộc sống ấm no hạnh phúc hiện tại cô nhóc đã vô cùng mãn nguyện và hạnh phúc tột cùng rồi.
Thiết Chùy về khoản ăn uống thì từ trước tới nay vốn không cần ai phải thúc giục van nài nửa lời cả, cô nhóc tự mình cầm đũa gắp từng sợi mì ăn vô cùng ngoan ngoãn và gọn gàng sạch sẽ, tuyệt đối không bao giờ làm rơi vãi thức ăn bừa bãi ra ngoài bàn ăn nửa hột.
Đúng vậy, Lâm Thiết Chùy cô nhóc từ trước tới nay vốn là đứa trẻ vô cùng xuất sắc và thông minh lanh lợi nhất quả đất cơ mà.
Một bát mì sợi đầy ắp thế kia thực sự là hơi nhiều so với cái dạ dày nhỏ của cô nhóc, ăn được một nửa cô nhóc đã cảm thấy no nê không tài nào nhét thêm được nữa rồi.
Đợi đút cho em gái Tiểu Thảo ăn no nê xong xuôi, Tiểu Hoa mới nhanh tay trút toàn bộ phần mì sợi còn dư của hai đứa em vào bát mình ăn sạch sành sanh không còn sót lại một sợi nào cho đỡ lãng phí lương thực.
Ăn no nê xong xuôi cả ba chị em cùng nhau nằm bò trên giường sưởi đất nghỉ ngơi, Tiểu Hoa nhẹ nhàng vươn tay khẽ vỗ vỗ nhẹ lên lưng dỗ dành hai đứa em ngủ trưa ngoan ngoãn.
Căn phòng nhỏ nhanh chóng chìm vào không gian yên tĩnh tĩnh mịch, chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều đều khe khẽ của hai đứa nhỏ ngủ say sưa mà thôi.
Thiết Chùy nhắm tịt hai mắt lại nằm suy nghĩ tính toán đủ đường, khẽ hé mở một con mắt lén lút nhìn ngó xung quanh kiểm tra thử.
Trông thấy hai chị em đều đã ngủ say sưa như cún con, cô nhóc liền rón rén bò dậy bước xuống giường sưởi đất lẻn ra ngoài sân. Nhưng chân vừa mới bước ra tới cổng sân, giọng nói của Tiểu Hoa đã đột ngột vang lên ngay phía sau lưng cô nhóc từ bao giờ.
"Em cứ phải làm bằng được cái chuyện thất đức ấy mới chịu hả Thiết Chùy?"
Cô nhóc thực sự không tài nào hiểu nổi tại sao Thiết Chùy lại cứ một mực đam mê và ám ảnh với cái việc đi trộm quần đùi cũ của nhà người khác đến mức độ này.
Thiết Chùy đứng giữa sự lựa chọn đấu tranh tư tưởng dữ dội giữa việc phải nghe cái tiếng khóc lóc thảm thiết nhức cả óc của bạn Tây Thống hằng ngày và việc đi trộm quần đùi cũ, cô nhóc dứt khoát gật đầu đồng ý lựa chọn phương án đi trộm quần đùi cũ cho rảnh nợ.
"Chị Tiểu Hoa ơi, chị có thể giả vờ như không biết chuyện này và giữ bí mật không mách lại với bà nội giúp em được không chị?"
Tiểu Hoa khẽ thở dài một tiếng bất lực, nhanh tay khép cánh cửa phòng lại dặn dò.
"Đi thôi, chị đi cùng để canh chừng cho em hành động."
Dẫu cho sau khi sự việc bại lộ có bị cha mẹ và bà nội nổi giận lôi đình mắng mỏ phạt đòn lằn mông thế nào đi chăng nữa, thì cô nhóc cũng tuyệt đối không thể để cho em họ Thiết Chùy phải đơn thương độc mã hành động một mình lỡ may bị người ta bắt quả tang tại trận thì hỏng bét cả một đời.
Thiết Chùy lập tức phấn khích lao vào ôm chặt lấy cánh tay chị họ ra sức làm nũng nịnh bợ ngọt ngào.
"Chị Tiểu Hoa đúng là người chị họ tuyệt vời nhất quả đất của em luôn á!"
Tiểu Hoa lại khẽ thở dài một tiếng bất lực, quay người vào phòng xách chiếc gùi tre nhỏ trên vai, không quên lấy một tấm bao tải cũ phủ kín lên trên để che mắt thiên hạ.
"Đi thôi."
Thiết Chùy cười ngọt ngào ngọt ngào, nhanh tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của chị họ cùng nhau xuất phát hành động.
Thời điểm giữa trưa thế này phần lớn dân làng đều đã ăn cơm trưa xong xuôi và rủ nhau ra đồng làm ruộng kiếm công điểm cả rồi, trong thôn vô cùng yên tĩnh và vắng vẻ, hầu như không có bóng dáng ai qua lại ngoài đường cả.
Người dân nông thôn thời này ngoại trừ cánh cửa buồng chính có khóa xích cẩn thận ra, thì cánh cổng sân ngoài hầu như đều chỉ khép hờ hờ mà thôi, chỉ cần vươn tay đẩy nhẹ một phát là có thể dễ dàng đi thẳng vào bên trong sân được ngay.
Lựa chọn né tránh những căn nhà có người lớn tuổi ở nhà trông nhà ra, Tiểu Hoa đứng canh gác ngay trước cổng một căn sân nhỏ, ra hiệu phân công cho Thiết Chùy đứng canh chừng cảnh giới xung quanh.
Thời gian kéo dài càng lâu thì nguy cơ bị người ta phát hiện bại lộ hành tung lại càng cao, cô nhóc cũng sở hữu chiều cao vượt trội hơn hẳn Thiết Chùy nên việc ra tay hành động thu gom quần đùi trên dây phơi chắc chắn sẽ nhanh chóng và thuận tiện hơn nhiều.
Đã quyết tâm ra tay hành động thì bắt buộc phải làm việc vô cùng dứt khoát, nhanh gọn lẹ mới được.
Thiết Chùy đứng cảnh giới ngoài cổng sân, đôi mắt nhỏ cảnh giác cao độ dáo dác nhìn ngó xung quanh phòng hờ có người qua lại.
Chỉ một lát sau, Tiểu Hoa đã nhanh chân bước ra ngoài cổng sân, hai chị em vô cùng ăn ý dắt tay nhau di chuyển sang căn sân tiếp theo hành động.
Cứ thế càn quét thu gom sạch sành sanh quần đùi cũ của một nửa số hộ gia đình trong thôn, khi đi tới trước cổng nhà cũ họ Lâm, Tiểu Hoa khẽ dừng bước chân lại hỏi chuyện.
"Đã thu thập đủ số lượng yêu cầu chưa hả Thiết Chùy?"
Chưa đợi Thiết Chùy kịp mở miệng hỏi bạn Tây Thống, giọng nói phấn khích của hệ thống đã lập tức vang dội trong đầu cô nhóc báo hiệu tin mừng.
[Nhiệm vụ thu thập năm mươi chiếc quần đùi cũ tiến độ cập nhật: Đã thu thập được hai mươi sáu chiếc quần đùi cũ rồi nhé, chỉ còn thiếu đúng hai mươi tư chiếc nữa thôi là nhiệm vụ sẽ thành công mỹ mãn rồi]
Thiết Chùy khẽ thở dài một tiếng bất lực đáp: "Vẫn còn thiếu nhiều lắm chị ơi."
Tiểu Hoa khẽ cau mày suy nghĩ, nếu tiếp tục đi sâu vào trong thôn thu gom tiếp thì nguy cơ chạm mặt dân làng đi làm ruộng về là vô cùng lớn.
Thôi bỏ đi, đã lỡ phóng lao thì phải theo lao thôi, đằng nào sau khi sự việc bại lộ cũng bị ăn đòn tét mông một trận lôi đình cả, thà chịu phạt một trận thật to cho bõ công sức lao động cực khổ còn hơn.
Thiết Chùy đứng cảnh giới trước cổng sân nhà bà Trương đối diện, dáo dác nhìn ngó xung quanh phòng hờ.
Tiếng bước chân dồn dập bỗng nhiên vang lên từ phía xa, cô nhóc lập tức căng mắt nhìn kỹ hướng phát ra âm thanh.
Đập vào mắt cô nhóc là hình ảnh chú Đông đang bế bồng một cô bé nhỏ chạy phăm phăm về phía này.
Bên cạnh chú Đông còn có một người chị gái vô cùng xinh đẹp tuyệt trần đi cùng nữa chứ.
Thôi tiêu đời rồi!
Sắp sửa bị người ta bắt quả tang tại trận rồi!
Cái đầu nhỏ của Thiết Chùy xoay tít thò lò vắt óc suy nghĩ biện pháp đối phó, chưa đợi cô nhóc nghĩ ra được cái trò gì hay ho, từ phía góc cua đã đột ngột truyền ra tiếng chửi bới om sòm đanh đá của bà Trương vọng lại.
"Thằng Đông kia! Mày dám cả gan trốn việc làm ruộng ngoài đồng chỉ vì một người đàn bà góa chồng thế kia hả?! Cái con hồ ly tinh kia rốt cuộc đã bỏ bùa mê thuốc lú gì làm cho mày che mờ mất lý trí thế hả con?!"
Chú Đông trong lòng lập tức thót một cái sợ hãi.
Hôm nay mẹ gã chẳng phải là có lịch hẹn lên thị trấn bàn chuyện đại sự từ sớm rồi cơ mà, sao tự dưng giờ này lại đột ngột mò về quê thế kia chứ?
Người chị gái xinh đẹp tuyệt trần kia nhanh tay đón lấy đứa con gái nhỏ trong lòng chú Đông ôm hộ, gương mặt vẫn hoàn toàn thản nhiên không hề biến sắc chút nào, khẽ ghé tai chú Đông thì thầm vài câu dặn dò, rồi mới từ tốn quay người rảo bước nhanh chân rời đi trước để tránh thị phi.
Chú Đông đứng đờ đẫn người ra mất một giây, những lời dặn dò ngọt ngào của Tiểu Linh vẫn còn đang vang vọng bên tai gã.
Không được, gã đã thề thốt chắc nịch trong lòng là quyết tâm phải rước bằng được Tiểu Linh về làm vợ rồi, dẫu cho có là mẹ đẻ ra sức ngăn cản đi chăng nữa gã cũng quyết không bao giờ từ bỏ hạnh phúc cả đời đâu.
Gã liền nhanh chân rảo bước đuổi theo hướng người yêu rời đi, bà Trương cũng không chịu thua kém chút nào, vừa chửi bới tục tĩu vừa nhanh chân đuổi theo bén gót phía sau lưng con trai.
Tiểu Hoa nãy giờ vẫn đang nín thở trốn sau cánh cổng sân nhà bà Trương không dám thở mạnh một tiếng nào vì lo sợ bị phát hiện bại lộ hành tung.
Thiết Chùy nhanh trí nghĩ ra một cái biện pháp đối phó vô cùng kịch tính, liền dứt khoát nằm vật ra đất ôm bụng lăn lộn khóc lóc thảm thiết ăn vạ.
Tiếp tục lén lút càn quét thêm vài căn sân xung quanh xong xuôi, Tiểu Hoa ngước mắt nhìn sắc trời chiều tà dặn dò.
"Phải nhanh chân đi về nhà thôi, giờ này chắc em Tiểu Thảo sắp sửa tỉnh giấc ngủ trưa rồi đấy."
Đem toàn bộ số quần đùi cũ thu gom được trong gùi tre trút hết xuống giường sưởi đất trong phòng của Thiết Chùy xong, Tiểu Hoa dắt tay cô nhóc chuẩn bị đi về nhà mình.
Vừa rồi hệ thống đã phát ra âm thanh thông báo chỉ còn thiếu đúng mười lăm chiếc quần đùi nữa thôi là nhiệm vụ sẽ thành công mỹ mãn rồi, Thiết Chùy liền khựng bước chân lại chỉ tay về phía nhà xí viện cớ.
"Chị Tiểu Hoa ơi em buồn đi vệ sinh, chị cứ về nhà trước đi lát nữa em chạy sang nhà chị chơi sau nhé."
Tiểu Hoa gật đầu đồng ý rảo bước đi về trước, em gái Tiểu Thảo ở nhà cũng là đứa trẻ nghịch ngợm, cô nhóc đi vắng lâu thế này ở nhà chắc chắn nó đã quậy phá lật tung cái nhà lên rồi cũng nên.
Tiễn chị họ đi khuất xong, Thiết Chùy chạy tót vào nhà xí giải quyết nỗi buồn xong xuôi, liền nhanh chân chạy vào phòng nộp toàn bộ số quần đùi cũ cho bạn Tây Thống thu gom.
Xong xuôi cô nhóc bước ra ngoài sân, nhanh tay giật phăng ba chiếc quần đùi cũ đang phơi trên dây phơi nhà mình xuống nộp nốt.
"Thế là chỉ còn thiếu đúng mười hai chiếc nữa thôi là nhiệm vụ thành công rồi nhé."
Xòe mấy ngón tay nhỏ xíu ra lẩm nhẩm tính toán xong xuôi, Thiết Chùy rảo bước đi ra ngoài cổng, hướng về phía ngược lại với nhà chị Tiểu Hoa để tiếp tục hành động càn quét nốt số lượng còn thiếu.
Thân hình nhỏ bé loắt choắt khiến việc vươn tay thu gom quần đùi trên dây phơi gặp vô vàn khó khăn và tốn sức lực, nhưng nhìn thấy con số cần thu thập trên màn hình ánh sáng ngày một giảm dần đi, cô nhóc lại đưa tay lau mồ hôi trán tiếp tục lén lút lẻn vào căn sân tiếp theo hành động.
Chỉ còn thiếu đúng duy nhất một chiếc quần đùi cuối cùng nữa thôi là nhiệm vụ thành công mỹ mãn rồi.
Thiết Chùy đi tới khu vực đầu thôn, dưới gốc cây đa cổ thụ lúc này chỉ có lác đác vài bà lão đang ngồi tụ tập khâu vá lót giày và rôm rả buôn chuyện dưa lê cùng nhau mà thôi.
Nhân lúc bọn họ đang mải mê buôn chuyện không chú ý dòm ngó xung quanh, Thiết Chùy nhanh chân đẩy nhẹ cánh cổng sân một nhà gần đó lẻn vào bên trong.
Cô nhóc cố sức nhón gót chân vươn tay lên cao hết cỡ nhưng vẫn còn cách chiếc quần đùi phơi trên dây phơi một khoảng xa không tài nào chạm tới được.
Cô nhóc đảo mắt nhìn quanh quất khắp sân tìm kiếm cây sào phơi quần áo để khều đồ xuống.
"Keng! Keng! Keng!..."
Tiếng chiêng báo hiệu hết giờ làm việc chiều đột ngột vang lên dồn dập báo hiệu dân làng sắp sửa đi làm ruộng về đến nơi rồi.
Thiết Chùy trong lòng đột ngột thót một cái sợ hãi, không kịp suy nghĩ nhiều nữa, cô nhóc nhanh tay vớ lấy chiếc gáo múc phân cán dài dựng ở góc vườn rau, vung gáo móc một phát dứt khoát kéo chiếc quần đùi cũ rơi thẳng xuống đất.
Nhanh tay nhặt lấy chiếc quần đùi dưới đất lên ôm chặt vào lòng, cô nhóc đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lại cắm đầu chạy thục mạng ra ngoài cổng sân chạy thẳng một mạch về nhà cũ.
Hộc hộc chạy về tới phòng nhà mình đóng chặt cửa lại xong xuôi, cô nhóc bấy giờ mới dám thở phào nhẹ nhõm một hơi dài dỗ dành lồng ngực đang đập thót liên tục vì sợ hãi.
Mẹ ơi, suýt chút nữa thì bị người ta bắt quả tang tại trận dọa cho sợ khiếp vía rồi ơi.
Cô nhóc thề từ nay về sau quyết không bao giờ thèm làm ra cái chuyện thất đức đi trộm quần đùi cũ này nữa đâu, tất cả đều là tại cái bạn Tây Thống dở hơi bắt nạt người kia hại cô nhóc chịu khổ cực mà thôi, hu hu hu.
[Nhiệm vụ thu thập năm mươi chiếc quần đùi cũ đã hoàn thành xuất sắc mỹ mãn]
[Nhận phần thưởng: 100 gram vàng, đã được hệ thống tự động cất giữ an toàn vào bên trong chiếc hộp sắt bảo bối của ký chủ]
[Nhận phần thưởng thuộc tính ngẫu nhiên: Điểm may mắn +8, chỉ số may mắn hiện tại: 34 (mức Cẩm lý sơ cấp)]
[Nhận danh hiệu vinh quang: Hiệp sĩ Quần đùi Tối thượng. Khi kích hoạt danh hiệu: Tăng 80% lòng tin của con người, tăng 80% độ thân thiện của động vật, tăng 50% độ nhanh nhẹn, tăng 100% sức mạnh thể chất, tăng 80% trí tuệ thông minh]
[Thời gian duy trì danh hiệu: 30 phút, thời gian hồi chiêu: 1 tháng]
[Nhận thấy ký chủ nhỏ tuổi vô cùng tích cực và nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống quyết định tăng thêm phần thưởng khích lệ: 50 cân gạo trắng tinh khôi, 10 cân bột mì trắng mịn, 1 xấp vải hồng phấn rực rỡ]
[Nhận phần thưởng: 1 con lợn rừng béo tốt, đã được hệ thống tự động thả tự do tại dãy núi Đại Thanh Sơn hoang dã]
[Toàn bộ phần thưởng nhiệm vụ hiện tại đã được phát xong xuôi, ký chủ nhỏ tuổi cố gắng nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ thu thập hai mươi kilôgam phân gà để mở khóa thêm nhiều nhiệm vụ mới nhé]
Trông thấy đống đồ ăn ngon vật lạ và bảo bối quý giá bỗng dưng xuất hiện lù lù ngay trước mắt, Thiết Chùy trợn tròn mắt kinh ngạc tột độ, nước mắt tủi thân lập tức tan biến sạch sẽ không còn một dấu vết.
Bạn Tây Thống đợt này đúng là hào phóng và tốt bụng siêu to khổng lồ luôn!
Nhận được nhiều đồ ngon thế này chắc chắn bà nội sẽ không nỡ nổi giận lôi đình vụt lằn mông cô nhóc nữa đâu đúng không dợ.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại trong lòng cô nhóc vẫn có chút lo sợ nhẹ, tốt nhất là nên tìm chỗ trốn trước cho an toàn đã.
Cô nhóc đóng chặt cửa phòng lại, bê chiếc ghế đẩu gỗ thô to ra chèn chặt sau cánh cửa phòng để phòng hờ người lớn vào phòng.
Xong xuôi cô nhóc liền nhanh chân chui tót vào trong tủ quần áo nằm bò ra đống quần áo cũ trốn tránh, trốn ở trong cái xó xỉnh tối tăm thế này mang lại cho cô nhóc cảm giác vô cùng an toàn và dễ chịu hơn nhiều!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)