Tiết Duyệt không nhìn Lưu Hồng Hạnh, cũng không hy vọng gì ở bà ta, chỉ nhìn thẳng vào Tiết Trường Lâm.
"Bố, con xin bố hãy cứu anh cả, anh cả chảy nhiều máu lắm, số tiền này con bảo đảm sau này con sẽ trả gấp đôi cho bố."
Tiết Trường Lâm nhìn Tiết Duyệt, miệng mấp máy, muốn nói gì đó.
Lưu Hồng Hạnh thấy vậy vội nói: "Duyệt Nhi à, không phải bọn tao nhẫn tâm đâu, mà thật sự là nhà không có tiền. Em trai mày cũng sắp đi học rồi, còn chưa biết lấy đâu ra tiền để đóng học phí cho nó nữa đây này."
"Bố, anh ấy cũng là con trai của bố mà..." Mắt Tiết Duyệt đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào Tiết Trường Lâm.
"Nhiều tiền thế này..."
Khóe miệng Tiết Trường Lâm hơi run rẩy, vừa quay đầu nhìn Lưu Hồng Hạnh thì bị bà ta trừng mắt một cái, ông liền cúi đầu xuống, không nói gì nữa.
Lưu Hồng Hạnh lạnh lùng nói: "Bố mày không phải chỉ có một đứa con trai này đâu. Hơn nữa, anh mày bị đá đập vào đầu, lại chảy nhiều máu như vậy, dù có tốn tiền chữa cũng chưa chắc đã cứu sống lại được, đừng để cuối cùng lại mất cả người lẫn của đấy."
"Bà câm miệng đi, bà là cái thá gì mà cứ ở đây gào rú vậy?" Tiết Duyệt gân cổ lên chửi, đôi mắt đỏ ngầu, trừng mắt nhìn Lưu Hồng Hạnh.
Lưu Hồng Hạnh bị ánh mắt hận thù của cô làm cho giật mình, nhưng ngay sau đó lại nghĩ ra điều gì đó, bà ta lập tức kéo tay áo Tiết Trường Lâm.
"Ông là người chết à! Ông nghe con gái ông nói gì kìa, còn chút lễ phép nào đối với bậc bề trên không."
Tiết Duyệt nhìn người cha đang im lặng không nói gì của mình. Một lúc lâu sau, cô cúi đầu cười, tự chế giễu bản thân.
Mẹ cô đã qua đời vì bệnh tật khi cô mới mười tuổi, để lại Tiết Duyệt và anh trai Tiết Hành Chu lớn hơn cô năm tuổi.
Bố của cô, Tiết Trường Lâm, là người thật thà. Vào năm Tiết Duyệt mười hai tuổi, ông ấy lại cưới người vợ hiện tại là Lưu Hồng Hạnh. Một năm sau, bà ta sinh thêm một cậu con trai út, năm nay năm tuổi, tên là Tiết Hành Quân.
Người ta nói, có mẹ kế thì chẳng khác gì có thêm cha dượng, nhà khác không biết thế nào, nhưng Tiết Trường Lâm đúng thật là chẳng khác gì cha dượng.
Nói cho dễ nghe là người thật thà, nói khó nghe là ù lì nhu nhược, không quyết đoán được chuyện gì.
Trong nhà, mọi thứ gần như đều do mẹ kế Lưu Hồng Hạnh làm chủ. May mà lúc đó Tiết Duyệt và anh trai cô đều không còn nhỏ nữa, hai anh em chăm sóc lẫn nhau, nương tựa vào nhau. Nhưng kể cả như thế thì cô và anh trai vẫn thường xuyên bị đói ăn.
Lưu Hồng Hạnh cứ nói nhà không có tiền, Tiết Duyệt không tin, cho dù không có bốn trăm thì cũng phải có hai ba trăm.
Những năm qua, anh trai và bố cô đi làm công, gần như đều nhận đủ công điểm. Ngay cả bản thân Tiết Duyệt đây, mỗi ngày cũng được bảy, tám công điểm. Đừng nói những năm trước, chứ năm nay vừa mới chia lương thực không lâu, nhà họ Tiết được chia kha khá lương thực, tiền cũng được chia hơn chín mươi đồng.
Nhưng bây giờ, Lưu Hồng Hạnh lại nói nhà không có tiền, bố cô thì không dám nói lại một câu nào.
Cuối cùng cũng chỉ là hy vọng hão huyền!
Tiết Duyệt lau nước mắt, nói dõng dạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)