Tiết Duyệt che túi, cắn răng chịu đau đi vào hợp tác xã cung tiêu cùng Hà Lãng.
Sau đó cô liền nghe thấy: "... Cái này, cái này, cái kia lấy hai cân, còn cái đó nữa, cũng cân hai cân."
Tiết Duyệt nghiến răng, nhìn Hà Lãng như một đại gia, chọn một đống đồ, như thể không cần tiền vậy.
Đến lúc thanh toán, nghe nhân viên bán hàng nói hết 12 đồng 3 hào, có thứ còn cần tem phiếu.
Tay Tiết Duyệt run run, trời ạ, đây là công tử phá gia ở đâu ra vậy.
Tiết Duyệt run rẩy chuẩn bị móc tiền thì thấy Hà Lãng lấy từ trong túi ra một xấp tiền, đếm rồi đưa cho nhân viên bán hàng.
Tiết Duyệt sững sờ, cảm thấy mình đúng là lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử.
Trên đường đến bệnh viện, Tiết Duyệt càng nghĩ càng thấy đỏ mặt, mình thật là mất mặt quá, sao lại nghĩ người ta muốn tiêu tiền của cô chứ? Thôi được rồi, Tiết Duyệt cảm thấy lời đồn hại người, khiến cô có định kiến về Hà Lãng.
Đến bệnh viện thì phát hiện trong phòng bệnh không có ai.
"Ủa, người đâu rồi?" Tiết Duyệt nhìn quanh, không thấy anh trai cô đâu, định ra ngoài tìm, không ngờ bố cô đang dìu anh trai cô đi vào.
"Anh cả, sao anh lại xuống giường vậy?"
Tiết Duyệt đi tới đỡ lấy cánh tay còn lại của Tiết Hành Chu.
Tiết Hành Chu nhìn Tiết Duyệt cười khẽ: "Anh nằm không nổi nữa, nếu không xuống đi lại một chút, chân tay anh sắp thoái hóa hết rồi."
"Hai đứa ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi ạ."
Tiết Hành Chu gật đầu: "Ừ, ngồi đi."
Mãi đến khi ánh mắt của Tiết Hành Chu rời đi, Hà Lãng mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng không khỏi cảm thán, người anh vợ này thật sự nhỏ hơn anh năm tuổi sao? Sao không giống chút nào, ánh mắt kia sắc bén quá, dường như xuyên thẳng vào tim người ta, nếu không phải nghe nói anh ấy vẫn luôn ở nông thôn, Hà Lãng còn tưởng Tiết Hành Chu từng đi lính.
Hà Lãng nào ngờ, người anh vợ này đã không còn là người trước đây nữa, ánh mắt đó là ánh mắt mà anh ấy thường dùng để nhìn nghi phạm.
"Anh cả, bố, đây là một ít đồ em mua, mua hai phần, bố, lúc bố về cũng mang một phần ạ." Hà Lãng đặt đồ đã mua lên tủ đầu giường, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
"Ờ, được." Tiết Trường Lâm đáp lời, đôi mắt cũng thỉnh thoảng đánh giá Hà Lãng.
Tiết Duyệt nghe cách xưng hô của Hà Lãng, liếc nhìn anh một cái.
Lúc này cô mới biết, thì ra Hà Lãng mua nhiều như vậy, còn có phần mang cho bố cô, bây giờ cô có chút không hiểu nổi người đàn ông này rồi.
Tiết Duyệt cầm quần áo thay ra của Tiết Hành Chu đến phòng giặt.
Chỉ là lúc cô quay lại, trong phòng bệnh chỉ còn lại Hà Lãng và anh trai cô, hai người trông có vẻ nói chuyện rất hợp nhau.
Tiết Duyệt có chút ngạc nhiên, liếc nhìn Hà Lãng, thấy trên mặt anh nở một nụ cười nhạt.
"Duyệt Nhi, mấy ngày nữa anh xuất viện, sau đó hai nhà gặp mặt để tổ chức bù tiệc cưới cho hai đứa." Tiết Hành Chu nói.
Hà Lãng ngồi đó không nói gì.
Tiết Duyệt gật đầu: "Vâng, nhưng mà anh cả, bác sĩ nói anh có thể xuất viện chưa ạ?"
"Chắc là gần được rồi, đầu anh cũng không còn choáng nữa, ở lại hai ngày nữa rồi về nhà tĩnh dưỡng thôi, ở bệnh viện ngày nào cũng tốn tiền."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)