----
Đại đội trưởng vòng qua xem thấy Nguyễn Minh Phù ra sức làm việc thì không còn biểu cảm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nữa.
Đại đội trưởng đi tới chỗ Tạ Duyên Chiêu, nhìn ruộng mới cày nhe răng cười như hoa.
“Đồng chí Tạ, thật sự rất cảm ơn cậu.”
Đất trồng lạc đều là đất hoang trong thôn, trước kia tốn rất nhiều công sức để cải tạo loại đất này.
Đại đội trưởng cảm thấy rất hài lòng với Tạ Duyên Chiêu.
Không biết ai có phúc lấy được chàng trai tốt như vậy?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

