----
Lâm Ngọc Kiều vội che miệng rồi lại kinh ngạc nhìn Nguyễn Minh Phù, vẻ mặt áy náy kéo tay cô: "Em xin lỗi, không phải em cố ý đâu.
Thanh niên tri thức Nguyễn à, chị đừng có nghĩ nhiều nhé, anh Tiểu Bằng toàn tâm toàn ý với chị, trong lòng sao có thể có người khác chứ."
Cô không quan tâm trong lòng Chu Bằng có người hay là có quỷ.
"Đừng diễn nữa." Nguyễn Minh Phù rút tay khỏi tay cô ta: "Diễn xuất của tôi lúc ba tuổi còn tốt hơn cô."
Miệng nói xin lỗi mà ánh mắt lại hận không thể giết chết cô.
Một nhánh tỏi bốc mùi mà cố giả bộ làm trà xanh hoa thủy tiên gì đó làm gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)