Ôn Hân cười cười, "Thì ra là em gái hắc muội nha! "Hắc muội nhìn Ôn Hân sợ hãi, đôi mắt to chớp chớp, nhưng không mở miệng.
Hắc Tử kéo tay em gái mình, vẻ mặt xấu hổ, " Em ấy...!Em ấy bị câm và không thể nói chuyện."
Ôn Hân vốn khom lưng chuẩn bị chào hỏi Hắc muội, nghe Tiểu Hắc Tử giới thiệu, sửng sốt một chút, lại nhìn Tiểu hắc muội này, ôn nhu sờ sờ đầu cô bé, "Đi thôi, Tiểu Hắc muội, chúng ta đến nhà em ăn bánh táo.”
Nhà Tiểu Hắc Tử cách đó không xa, cùng nhóm thanh niên trí thức giống nhau đều ở cùng một phòng đất, tường viện đất thấp bé, trong viện là hai gian chính phòng, bên ngoài một gian bên trong một gian, kết cấu cùng nhà Lương Cao Tử không sai biệt lắm, vào cửa cũng là một cái giường đất lớn, bên cạnh có một đống chăn được xếp gọn gàng, bất quá so với nhà Lương Cao Tử thấp hơn không ít, vẫn là có nhiều mảnh vá, nhưng điều làm cho Ôn Hân cảm thấy thoải mái là trong ngoài quét dọn rất sạch sẽ.
" Mẹ, có người đến nhà chúng ta." Tiểu Hắc Tử vào cửa hô lên, giọng nói nghe rất vui vẻ.
"Là Thắng Quân tới hả, hôm nay vừa vặn..." Người phụ nữ kia thân thiết nói chuyện, từ trong phòng thò đầu ra, nhưng lúc nhìn thấy Ôn Hân, ngây ngẩn cả người, lời cũng dừng lại.
" Mẹ, đây chính là chị Ôn Hân mà con đã nói với mẹ." Tiểu Hắc Tử giới thiệu Ôn Hân cho mẹ của mình.
Ôn Hân cười cười: "Dì, hôm nay cháu đến thăm nhà ạ.”
Mẹ Hắc Tử phục hồi tinh thần lại, vội vàng lau tay nhiều lần trên tạp dề, nhìn chằm chằm Ôn Hân, có chút kinh ngạc thoáng qua, đồng thời cũng có chút không biết làm sao, luống cuống tay chân đi ra, "Cái kia...!Cái kia, cô nói cái gì vậy, nhìn xem trong nhà lộn xộn này, thanh niên trí thức Ôn cô ngồi, cô ngồi đi, ai nha, cũng không có gì để chiêu đãi, cô chờ một chút, tôi đi rót nước cho cô.”
"Thím, thím đừng vội, cháu chỉ đến thăm nhà xem thế nào thôi ạ."
Tiểu Hắc Tử hiểu chuyện kéo một cái ghế dài ở bên cạnh bàn, "Chị Ôn Hân, chị ngồi đây.”
Ôn Hân nhìn bóng dáng mẹ Hắc Tử bận rộn, lúc bà ấy đi bả vai một cao một thấp, hiển nhiên một chân có vấn đề, Ôn Hân nhất thời nhớ tới lời nói của Triệu Thắng Quân, nói là mẹ của Tiểu Hắc Tử không làm được việc nặng nhọc, thì ra là ý tứ này.
Ôn Hân đặt chậu bánh táo lên bàn bên cạnh, mẹ của Tiểu Hắc Tử từ trong phòng đi ra, cầm một cái bình men mới tinh, lại lấy bình ấm rót cho Ôn Hân một ly nước nóng, " Thanh niên trí thức Ôn, cô uống nước, trong nhà chỉ có nước đun sôi, cái ly này bình thường chúng ta đều không nỡ dùng, chưa từng dùng qua, đã rửa qua, sạch sẽ, cô uống đi.”
Ôn Hân thấy bà đứng vì thế cũng đứng lên, "Thím, cháu có làm chút bánh táo, mang đến cho mọi người nếm thử.”
Bánh táo nóng hổi bốc lên mùi thơm, cả phòng đều là hương vị của bánh táo và đường nâu, mẹ Hắc Tử nhìn chậu bánh táo này, nửa ngày nói không nên lời.
Không khí trầm mặc trong hương thơm táo đỏ, Ôn Hân không biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, Tiểu Hắc Tử kéo kéo quần áo của mẹ mình, " Mẹ.”
Mẹ Hắc Tử phục hồi tinh thần lại, ngẩng đầu nhìn Ôn Hân, nói năng lộn xộn, " thanh niên trí thức Ôn, cái kia, thứ tốt như vậy, cái này...!Cái này nói thế nào đây, sao chúng tôi có thể ăn thứ này được.”
Ôn Hân cười cười, nhìn Tiểu Hắc Tử bên cạnh, "Thím, ngày đó Tiểu Hắc Tử giúp tôi chút chuyện, ăn chút bánh táo thôi không có gì.”
"Cái này hỗ trợ thì hỗ trợ, cô có việc gì thì bảo nó là được! Còn khách khí làm gì vậy." mẹ Hắc Tử vội vàng nói.
"Chị Ôn Hân, hôm nay chị ăn cơm ở nhà em đi, hôm nay mẹ em làm bánh Du Tiền Nhi, ngon lắm." Tiểu Hắc Tử ngược lại so với mẹ nó sáng sủa hào phóng, nhiệt tình chào đón Ôn Hân.
Ôn Hân không đành lòng cự tuyệt đôi mắt nhỏ lấp lánh của Tiểu Hắc Tử, "Thím, đủ ăn sao? ”
Mẹ Hắc Tử vừa kinh hỉ vừa kinh hoảng, "Đủ ăn đủ ăn, nếu cô không ghét bỏ liền...!Thì cứ ở lại ăn tối.”
Mẹ Hắc Tử thoạt nhìn là một người phụ nữ phi thường siêng năng, tuy rằng là què quặt, nhưng trong nhà thu thập thập phần sạch sẽ, lúc nấu cơm, Ôn Hân còn đặc biệt quan sát qua, bà có rửa tay.
Phụ nữ của Dương Thạch Tử tính cách phần lớn là hào sảng, giống mẹ của Lương Cao Tử, làm gì cũng đều nói to, ở trong phòng nói một câu, thanh âm lớn tới mức đứng ở đường bên ngoài còn có thể nghe thấy.
Nhưng mẹ của Tiểu Hắc Tử thì không phải, trông bà có vẻ rụt rè và lo lắng, thái độ đối với Ôn Hân cũng rất kỳ lạ, đứng ở bên cạnh, thoạt nhìn thập phần...!Khiêm tốn.
Ôn Hân cũng không nghĩ nhiều như vậy, một người phụ nữ nông dân chồng đã mất, còn nuôi hai đứa nhỏ, nói sao thì cuộc sống cũng không hề dễ dàng.
Mẹ Hắc Tử tay chân gọn gàng ở phòng bếp bận rộn, Ôn Hân muốn giúp đỡ nhưng bị mẹ Hắc Tử ngăn cản, bà đang làm một loại bánh mà Ôn Hân chưa từng ăn qua, bánh Du Tiền Nhi..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


