Thêm trứng gà vào mứt táo, tuy rằng không có máy đánh trứng, nhưng Ôn Hân có bàn tay vàng, dùng đũa liền đánh ra bong bóng rất thư giãn, rắc bột mì, bỏ vào nồi lớn hấp.
Nửa tiếng sau, mở nắp nồi ra, Ôn Hân cả người đắm chìm trong bầu không khí ngọt ngào của táo đỏ và đường nâu hòa quyện với nhau, đem nồi bánh ngọt lớn đặt trên mặt bàn, bánh táo thoát khuôn.
Ôn Hân lấy đồ ra đảo ngược lên bàn, tỉ mỉ cắt thành hình dạng đẹp mắt, khẩn trương nếm thử một miếng, bánh ngọt hấp dày đặc trong khoang miệng, còn có thể ăn được từng khối mứt táo ngọt ngào, trong miệng mũi đều là mùi táo đỏ, cả người hạnh phúc giống như lăn lộn trên táo đỏ.
Những điều trước đây chưa làm được, không dám làm, đều thực được hiện thực hoá trong cuốn sách này! Bàn tay vàng này, ngay cả di chứng cũng là vì cô mà chế tạo, trời ạ, nơi này quả thực chính là thiên đường!
" Chị Ôn Hân..."
Ôn Hân vừa mới đắm chìm trong thế giới đồ ngọt không chú ý, Tiểu Hắc Tử đã đứng ở cửa lớn từ nãy giờ, thấy Ôn Hân chậm chạp không đáp lại, đành phải đi tới trước cửa sổ.
Ôn Hân cười vẫy tay, "Tiểu Hắc Tử, cái mũi của em rất linh hoạt nha.”
Tiểu Hắc Tử đứng ở cửa ngượng ngùng đỏ mặt, " Em không phải...!Không phải đến để ăn, em vừa gọi ở cửa, chị không nghe thấy, em...!Em nghe nói chị bị bệnh, nên đến xem.”
Ôn Hân nhướng mày, có chút ngoài ý muốn,"À? ”
Tiểu Hắc Tử đi hai bước, từ cửa sổ đưa cho Ôn Hân một cái túi giấy.
"Đây là cái gì?" Ôn Hân nghi hoặc nhận lấy, mở ra nhìn, bên trong là một đống lá cây xanh biếc.
"Ngon quá." Ôn Hân ánh mắt sáng ngời đáp lại.
Tiểu Hắc Tử có chút ngại ngùng gãi gãi đầu, cười hắc hắc một chút, tiếp theo từ trong túi móc ra một hào, " anh Thắng Quân nói chị không cần em làm việc nữa, vậy một hào này trả lại cho chị.
”
Ôn Hân cho cậu bé một hào, chín hào trả lại cho Triệu Thắng Quân, một hào đó là phí vất vả, nhưng đứa nhỏ này còn rất có nguyên tắc, bởi vì mình không làm việc, hôm nay đặc biệt đến trả tiền.
Ôn Hân nhìn tiền cậu đưa tới, không nhận, "Hôm nay em không làm việc cho mẹ sao? ”
"Vừa mới làm xong trở về, vậy số tiền này em đưa lại chị." Tiểu Hắc Tử cầm một hào tiền, đặt ở cửa sổ, cùng anh trai nó y chang nhau, đặt tiền xong liền chạy.
"Chờ một chút." Ôn Hân vội vàng gọi cậu lại, "Buổi chiều có chuyện gì không? ”
"Buổi chiều em phải giúp mẹ đi lên trấn bán trứng gà." Trong những năm 1970, để giảm bớt áp lực cung cấp thực phẩm phụ ở trung tâm, mỗi gia đình được phép nuôi một số lượng nhất định gà và vịt, tất cả mọi người đều tiết kiệm trứng, đến một số lượng nhất định sẽ đến cung tiêu xã trên trấn để đổi lấy tiền, đây cũng là cách duy nhất các gia đình trong những năm 1970 kiếm tiền.
Ôn Hân vừa nghe thế vội vàng chạy qua, "Vậy vừa vặn, tiền em cầm, buổi chiều chị cũng lên trấn, em giúp chị bán chút đồ.”
Những năm bảy mươi mọi người đều thiếu tiền, Tiểu Hắc Tử nhìn tiền Ôn Hân nhét vào túi nó, rốt cuộc là một hào tiền, hấp dẫn không nhỏ, "Bán cái gì? Thanh niên trí thức cũng biết nuôi gà sao? ”
Ôn Hân gọi Tiểu Hắc Tử vào phòng bếp, vừa rồi trên bàn còn thưà một ít bánh táo đỏ, hình dạng không đẹp lắm Ôn Hân liền không giả vờ, " Em trước thay chị nếm thử, xem thứ này của chị có thể bán được hay không.”
Lúc này Tiểu Hắc Tử, ngay bột mì trắng cũng chưa bao giờ nghiêm túc được ăn qua mấy lần, có thể ăn được mỹ vị ngọt ngào như vậy, ánh mắt hạnh phúc híp lại thành một khe hở.
Ôn Hân nhìn bộ dáng của cậu, cười nói, "Ngon không? ”
Tiểu Hắc Tử gật gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, "Ngon, em chưa từng ăn qua đồ ăn ngon hơn cái này.”
Nghe được những lời này của cậu, Ôn Hân không biết nên vui hay nên buồn, tay nghề của mình được khẳng định cô là vui vẻ, nhưng nghe được thứ ngon nhất Tiểu Hắc Tử ăn được khi lớn như vậy chính là bánh táo của mình, nhất thời cũng cảm thấy chua xót.
Ôn Hân đem những chiếc bánh được cắt thành các hình dạng đẹp mắt đều lấy giấy gói lại thành túi đưa cho Tiểu Hắc Tử, " Những chiếc bánh này đều cho em, chị cũng không ăn được.”
Nhưng Tiểu Hắc Tử nhận lấy lại không ăn nữa, cẩn thận bọc giấy, đặt vào túi nhỏ của mình.
Ôn Hân hỏi cậu, "Sao không ăn? Em không thích ăn sao? ”
Sắc mặt Tiểu Hắc Tử đỏ lên, cúi đầu nhỏ giọng nói, "Không phải, em muốn mang về nhà cho mẹ và em gái cùng nếm thử, họ đều chưa từng ăn qua thứ đồ như này bao giờ.”
Ôn Hân không nói gì, cô nhìn Tiểu Hắc Tử, giống như biết vì sao Triệu Thắng Quân lại thương cậu bé như vậy, đứa nhỏ này quả thật có chút khiến người ta đau lòng..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)