Ôn Hân cũng không từ chối, gần đây không biết bị làm sao, có thể là do mỗi ngày làm việc tiêu hao nhiều thể lực, hơn nữa đồ ăn không có dầu mỡ, Ôn Hân thường xuyên có cảm giác đói bụng ngồi ở bên cạnh bờ ruộng, tìm đến hộp cơm mang tới, lấy ra một cái bánh bao trắng rồi bắt đầu ăn, ăn xong một cái bánh bao trắng mới cảm thấy tốt hơn một chút.
Tiểu Hắc Tử là con nhà nông, làm việc rất tốt.
Tuy rằng là như vậy, nhưng Ôn Hân đã tính toán qua, nếu tiếp tục muốn ăn uống như vậy, tiền của cô không đủ dùng được bao lâu, nhưng trước mắt cô vẫn chưa tìm được cách kiếm được tiền.
Buổi sáng thức dậy, ăn một bát mì còn sót lại ngày hôm qua, Ôn Hân vẫn như thường lệ đến vùng đất hoang báo danh đi làm, tuy rằng mỗi ngày đều lười biếng, nhưng sớm muộn gì cô cũng phải tự mình làm.
Đi tới mảnh đất mình được chia, từ xa xa đã nhìn thấy có người đã làm ở đó rồi, Ôn Hân mỗi lần đều để cho Tiểu Hắc Tử đến trễ, bởi vì cô sợ buổi sáng có nhân viên ghi công điểm trong thôn đi kiểm tra, nhưng hiện tại thân ảnh kia rõ ràng không phải là Tiểu Hắc Tử.
Mùa xuân lạnh lẽo, người nọ trên người chỉ mặc một cái áo ba lỗ màu lam, cơ bắp dưới quần áo theo quy luật vận động rắn chắc phồng lên, người này cuốc đất một cái lại một cái liên tục trên khu đất hoang mồ hôi trên người tuôn như mưa khi mặt trời cũng vừa mới mọc, lúc đến gần, Ôn Hân có thể nhìn thấy trên tóc người đó mồ hôi lóe ra từng chút tinh quang, xem ra là sẽ khô trong chốc lát.
Đến gần, Ôn Hân mới nhìn ra là ai, người này là Triệu Thắng Quân là người chồng thứ nhất của cô trong sách.
Ôn Hân nhìn cỏ dại trên đất hoang đã bị anh ta cuốc được một mảng lớn, bởi vì muốn khai hoang, cuốc đất lên là một mặt, cỏ dại cây cối trên mặt đất cũng phải thu dọn sạch sẽ, bởi vậy khối lượng công việc cũng không ít, mỗi ngày nữ thanh niên tri thức đều làm một công việc cố định, bình thường Ôn Hân đều để cho Tiểu Hắc Tử làm xong phần của mình thì nghỉ, bởi vậy phần lớn mặt đất còn chưa được động đến.
"Đồng chí, có phải đồng chí nhầm chỗ rồi không?"
Gần đây cả người Ôn Hân thoạt nhìn rạng rỡ, mỗi ngày cũng không làm việc, không giống như mấy nữ thanh niên trí thức khác cùng các cô gái trong thôn, mỗi ngày đều một thân mệt mỏi và mùi mồ hôi thối, hơn nữa gần đây ăn uống tốt, nghỉ ngơi tốt, Ôn Hân lại có thời gian chăm sóc bản thân, mỗi ngày đi trên đường đều có thể nhìn thấy các thanh niên trong thôn nhìn trộm cô.
Hôm nay cô dùng mấy miếng vải nhỏ màu lam làm dây buộc tóc để buộc lên đầu, xinh đẹp lại đáng yêu, rất nhiều phụ nữ lao động của Dương Thạch Tử cũng có thói quen buộc khăn trùm đầu, bất quá đều là khăn mặt mộc mạc quê mùa, Ôn Hân nhập gia tùy tục hơn nữa còn tiến hành cải tiến hơn, tuy rằng là khăn trùm đầu,nhưng nó được trang trí nhiều hơn, lại buộc thêm một bím tóc xương cá phức tạp, nghiễm nhiên chính là một bông hoa của thôn, ngay cả Lục Cường là một thành viên mạnh mẽ trong đội thanh niên trí thức gần đây cũng thường xuyên vòng qua chỗ Lưu Du Du cố ý nói chuyện với Ôn Hân.
Cho nên đối mặt với người chồng trước đây của nữ phụ cũng bị khuất phục bở mị lực của mình, thẳng thắn trắng trợn lên cuốc đất lấy lòng, Ôn Hân một chút cũng không ngoài ý muốn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)