Beta: Sakura
Đường Lão Á, từng là đồ tể trong một gia đình giết heo gia truyền, sau đó khi Hợp Tác Xã thành lập thì đã không cho mình giết heo nữa nên ông mới không làm nữa, chẳng qua là ở tổ giết mổ trong huyện hoặc của công xã, đều có người nhà bọn họ làm việc. Khi ông còn trẻ anh em nhiều nên ở Đường Gia Tập chính là bá chủ một phương, sau đó con cháu lại ngày càng nhiều hơn, ai ai cũng cả người cơ bắp, lại càng đi ngang ở Đường Gia Tập, mấy tên đầu đường xó chợ lợi hại cũng không dám chọc bọn họ.
Anh cả Lâm biết hai nhà hình như có chút đụng chạm gì đó, không thể nói là ai thiếu nhân tình của ai, cha mẹ cũng không nói rõ ra, người khác cũng không biết.
Lúc ban đầu đồ tể Đường coi trọng anh, muốn gả một người con gái cho anh nhưng cha mẹ không đồng ý, cảm thấy chuyện con trai cả cưới vợ không thể để cho nhà họ Đường đến lẫn vào được, sau đó đồ tể Đường đã gả con gái nhỏ cho em trai.
Thật ra thì sau khi làm thân gia, quan hệ hai nhà cũng được, trừ việc vợ chồng son Đường Hà Hoa hay làm ầm ĩ, cũng không có vấn đề gì lớn cả. Hơn nữa bởi vì kết thân gia với nhà họ Đường, thời điểm bọn họ mỗi lần đi đến chợ phiên của Đường Gia Tập, người ở đó đều đối xử với thân gia nhà họ Đường vô cùng khách khí.
Tam Vượng nghe thấy có người đến khiêu khích thì lập tức muốn lao ra bên ngoài, “Anh cả, em đã nói là nên sớm đến đập lớn mai phục rồi mà.”
Đại Vượng ấn đầu của cậu bé xuống, “Ăn cơm đi.”
Ông già đó có đôi mắt như chuông đồng, giọng nói như hồng chung, quả đấm lớn như cái chày giã tỏi, bàn tay thì lớn bằng quạt hương bồ, thời điểm còn chưa cưới cậu đã từng đi đến nhà ông ấy, bị đập một cái lên bả vai, thiếu chút đã đánh cho em trai ngã nằm xuống đất. Hơn nữa tính khí của cha con Đường Lão Á khá táo bạo lại bao che khuyết điểm, bởi vì anh em nhiều nên sức lực lớn, gặp được vấn đề gì thì trước tiên là đánh người ta trước rồi mới nói chuyện tiếp.
Ai dám chọc đến?
Lúc này cậu ta lại nhìn đông nhìn tây, ánh mắt dừng lại ở trên người Hàn Thanh Tùng, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở, “Anh rể tư?”
Hàn Thanh Tùng ừ, lại không động đậy.
Em trai Lâm cũng muốn khóc, “Anh rể, anh cứu cứu em đi, anh cứu em một mạng, em vô cùng cảm kích.”
Trịnh Diệu Tổ có chút hả hê, “Cậu cảm kích thế nào a? Giúp cậu dụ dỗ cha vợ rồi dụ dỗ vợ về nhà, tiếp tục bạo lực gia đình sao?”
Em trai Lâm trợn mắt nhìn anh ta, hôm nay anh bị động kinh hả, tại sao chuyện gì anh cũng xen vào hết vậy? Gần đây anh cũng quá bành trướng rồi đó, anh phát tài hay là cưới được vợ bé vậy!
Không chờ bên bọn họ an bài xong người đi ra ngoài tiếp đón đồ tể Đường, bên kia ba người chị dâu Lâm và Lâm Mai, Lâm Lam đã đi ra, Đại Vượng và Nhị Vượng còn có mấy đứa Lai Hỉ cũng cùng đi ra ngoài.
Chị cả Lâm và chị hai Lâm lôi kéo bà Lâm không cho bà đi, “Mẹ, sao mỗi lần mẹ đều thiếu kiên nhẫn vậy? Người ta mới thét một hai câu mà cha mẹ đã vội vàng đi ra ngoài chịu tội rồi.”
“Mặc dù nói con gái gả ra ngoài như bát nước đổ đi, nhưng mà người làm mẹ khi nào cũng nghĩ đến chuyện nhà chồng có đối xử tử tế với các con không phải sao? Cho nên đầu tiên phải tử tế với con dâu đã, có đúng không?”
“Đối xử tử tế với con dâu là không sai, nhưng con dâu không đúng cũng cần phải dạy dỗ. Chuyện ngày hôm nay chúng ta không sai, chỉ riêng chuyện để cho nhà mẹ đẻ của cô ta tố cáo em ba thôi thì bọn họ đã không đúng rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)