Beta: Sakura
Đại Thương đau đến mặt mũi trắng bệch.
Nó vốn bị Đại Vượng dùng ná cao su bắn một hòn đá trúng miệng, lúc đó đã chảy máu sau đó lại bị đạp một cước đau điếng, đau đến nỗi thiếu chút nữa gãy chân luôn, ở đâu còn nói ra được lời nào.
Chân mày Đại Vượng nhướng lên, lạnh lùng nói: “Cút ngay, có tin tôi phế nó không!”
Hai người phụ nữ kia không dám động, lại bắt đầu khóc lóc với Lâm Lam.
Nhị Vượng cõng Tiểu Vượng, Mạch Tuệ dẫn Tam Vượng, mấy người đứa nhỏ đứng bên cạnh Lâm Lam, cổ vũ cho Đại Vượng.
Tam Vượng la to: “Muốn ăn đòn như vậy, liền thỏa mãn nó!”
Tiểu Vượng: “Thỏa mãn nó!”
Lâm Lam nhìn mấy đứa nhỏ đều chạy đến làm chỗ dựa cho cô, cô cười lên, dịu dàng nói: “Mẹ cũng không lỗ, được rồi, chúng ta về nhà thôi.”
Đại Vượng nghe tiếng nói của Lâm Lam, lúc này mới thu chân lại, khinh miệt liếc nhìn Đại Thương ngồi trên mặt đất: “Đừng để cho tao nghe mày lên tiếng! Nghe một lần đánh mày một lần!”
Đại Thương gục trên mặt đất không ngừng khụ khụ khụ, nhưng nói cũng không dám nói, chỉ cần Đại Vượng đứng ở trước mặt nó thì nó như người câm.
Lúc đi Đại Vượng còn nhìn lướt qua, Đại Vĩ vốn bị dọa sợ muốn chết, lúc này cho rằng Đại Vượng nhìn mình, căng thẳng đến mức ngất xỉu luôn.
Lâm Lam dẫn mấy đứa nhỏ về nhà.
Trên đường, cái miệng nhỏ nhắn của Tam Vượng huyên thuyên không ngớt nói với Lâm Lam: “Mẹ, chúng con tan học về nhà không nhìn thấy mẹ, biết mẹ đi tuyên truyền nên chúng con ngoan ngoãn ở nhà làm việc. Con cùng anh cả còn có anh Tiểu Vượng đang chặt cây, lỗ tai của anh Tiểu Vượng rất thính, nghe người ta nói mẹ ở đằng sau đánh nhau. Anh cả con vừa nghe, hưng phấn chụp lấy cái ná bỏ chạy, chạy rất nhanh nha, chúng con ở phía sau đều không đuổi kịp.”
Tự nhiên không có khoa trương như nó nói, Đại Vượng nghe Tiểu Vượng nói… trước tiên đem củi chạy về cất ở cửa sau đó mới chạy đi.
Dĩ nhiên, chân nó dài, Nhị Vượng Mạch Tuệ dẫn theo Tiểu Vượng chắc chắn không theo kịp, Tam Vượng dốc hết sức đuổi theo cũng chỉ có thể ngửi bụi.
Cũng may vẫn còn kịp xem toàn trường!
Tam Vượng tỏ vẻ rất đã nghiền: “Anh cả, nếu anh đi đóng kịch, anh đóng vai Dương Tử Vinh mới đúng.”
Đại Vượng liếc nhìn nó: “Anh thấy em mới giống Dương Tử Vinh.” Cái miệng nhỏ nhắn cả ngày cứ bép xép.
Có đại đội làm chỗ dựa cho Ngô Thải Tiên, tạm thời Lưu Văn Hổ bị bắt, bà Ngô và Tôn Ái Phượng cũng không dám làm gì, cho nên không còn người nào dám đi quấy rối. Những người trộm cầm gia cụ kia cũng không có mặt mũi gặp người, chỉ lén lút ngó chừng ném trả đồ vào nhà hoặc đặt ở cửa.
Bên kia đại đội trưởng thu xếp cho người đi đóng quan tài, bên này Hàn Vĩnh Phương và Hàn Thanh Tùng, Hàn Thanh Vân cùng nhau từ công xã trở về thôn.
Vừa đến đại đội đã bị Yến Yến chặn lại, cô bé vừa khóc vừa tố cáo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)