Beta: Sakura
Tam Vượng còn dụ dỗ Mạch Tuệ, cười nói: “Chị, sau này chị đi theo bọn em luyện công buổi sáng đi, từ trên sông nhảy xuống, đừng nói có bao nhiêu thoải mái, ngay cả tắm cũng giảm luôn.”
Mạch Tuệ mới không mắc mưu: “Chị lại không ngốc, có lạnh hay không chị còn không biết sao?”
Cuối tháng bảy khí trời lạnh dần, mặc dù ban ngày nóng ran, nhưng buổi tối lại lạnh, đến tháng tám lúc mặc quần áo lại càng loạn, buổi trưa nóng mặc áo tay ngắn, buổi tối lột vỏ ngô phải mặc thêm áo bông nhỏ.
Lúc này đến đầu tháng chín, sớm hay muộn đều lạnh lẽo, mặc ít chút là run cầm cập.
Sáng sớm lặn? Mình động kinh cũng sẽ không xuống nước. Ha ha.
Tiểu Vượng không đi, bởi vì bé mang mắt kính nên không tiện, chưa được bao lâu đã không nhìn thấy đường, càng đừng nói xuống sông.
Lâm Lam cũng sợ thể chất bé yếu ớt, xuống sông bị đông lạnh bệnh mất.
Thực tế các con đều nói với cô, nước trong sông ấm lắm, cô cũng tin, nhưng thử nghĩ vẫn thấy lạnh, thôi được rồi.
Lâm Lam còn bận rộn hơn cả ngày mùa, không phải ở đại đội thì đi đến công xã và bên ngoài đại đội, dĩ nhiên cô vẫn có công điểm cùng lương thực, thịt cũng bắt đầu nhiều lên, cuộc sống trong gia đình tạm ổn trôi qua rất thoải mái.
Ngày hôm đó Lâm Lam dẫn theo Lưu Xuân Tài đi ra bên ngoài đại đội làm tuyên truyền, lúc trở về thôn mặt trời đã nghiêng về phía tây, thời điểm đến ngã ba Lâm Lam để Lưu Xuân Tài đưa đồ cho mình.
Lần này bọn họ chia nhau quả hồng, sơn tra, còn có mấy cân lúa mì, trên đường Lưu Xuân Tài sợ cô mang nặng nên vẫn luôn vác giúp cô.
Vốn người ta nói cho tiền cũng được, Lâm Lam không lấy tiền, cần lương thực, dù sao lúc này có tiền không có phiếu vé cũng không mua được lương thực, tự nhiên phải chọn lương thực đầu tiên.
“Chị, em đưa chị về nhà.”
“Không cần đâu, lúc này cũng không sớm, cậu nhanh đi về đi.” Lâm Lam nhận lấy túi của mình, vẫy tay với Lưu Xuân Tài rồi đi về hướng Nam.
Lúc cô đi qua phía sau thôn còn cố ý quan sát một chút, đúng là kém hơn thôn Trung Nam, nơi này chẳng những mặt đường vô cùng gồ ghề, hơn nữa sau cơn mưa rất dơ dáy bẩn thỉu.
Lâm Lam cẩn thận vòng qua nước tiểu của gia súc, lúc đi qua một cái hồ, cô nghe thấy bên trong có tiếng khóc. Ban đầu còn bị đè nén, rồi chợt gào khóc khiến Lâm Lam sợ hết hồn. Thông thường, nếu như không phải trong nhà có tang sự, người bình thường sẽ không khàn giọng khóc vô cùng bi thường như vậy.
Cô đứng lại.
Quả nhiên, rất nhanh trong nhà kia chạy ra một người phụ nữ, trong miệng rêu rao: “Chết rồi, chết rồi, mau đi báo tang đi, mời người đến lo ma chay cho Nhị Hổ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)