Beta: Tiểu Tuyền
Công xã bọn họ không được nghỉ hè, đều nghỉ ngơi lúc gieo lúa mạch và mùa thu, bình thường là tháng tám hằng năm, chương trình học tập đều học sau khi thu hoạch vụ thu. Đến lúc đó Mạch Tuệ và Nhị Vượng đã học đến lớp ba, mấy đứa khác đều học lớp hai. Tiểu Vượng còn phải học lớp một đấy, dù sao bé vẫn còn nhỏ.
Nhìn dáng dấp, nó có chút chịu không được thấp hơn so với em trai em gái, cảm thấy áp lực lớn chứ sao.
“Con trai à, chúng ta đi học là học kiến thức, không phải để so sánh ai học nhanh hơn.”
“Con không có. Con muốn học lớp bốn.” Đại Vượng nói như đinh chém sắt.
Lâm Lam:............ Nếu như cái trình độ của mẹ con là mẹ khi còn nhỏ, dĩ nhiên với chất lượng bây giờ của trường học đoán chừng có thể học lớp bốn rồi.
Con?
Lâm Lam quyết định tạm xử lý, suy nghĩ mấy ngày rồi hãy nói, dù sao còn không có học lên ngay được: “Chờ mẹ bàn bạc với thầy giáo của con, còn phải xem thành tích của con rồi quyết định nữa.” Cô bảo Đại Vượng đi trường học trước, rồi hẳn nói sau.
Đại Vượng liền đi trước.
Sau khi bọn nhỏ đi học, Lâm Lam cho mấy con chó ăn, ở nhà dọn dẹp vệ sinh. Cô phát hiện nếu cô không ra ngoài làm việc, ở trong nhà làm cái này làm cái kia, cái gì cũng chưa làm xong mà đã hết một ngày.
Cô vừa nghỉ ngơi vừa chỉnh đốn luống rau trong sân, đang bận rộn thì chị dâu cả đến đây, Lâm Lam liền ngừng việc trong tay, muốn mời chị dâu cả vào trong nhà ngồi.
Chị dâu cả cười nói: “Chúng ta đều là người nhà, ngồi cái gì mà ngồi, chị đến giúp em bắc cái giá đỡ trồng đậu que.”
Cây đậu que và dưa leo cũng cần làm giá đỡ, chỗ nào không có trúc thì dùng vài cây gỗ cột lại, gió thổi dầm mưa dãi nắng, rất dễ dàng hư.
Lâm Lam cũng không khách sáo, tìm cây gỗ bông vải đã sớm ngâm tốt, chẻ vỏ ngoài làm dây thừng rồi cùng Chị dâu cả cùng nhau sửa chửa giá đỡ một lần nữa.
Chị dâu cả nói: “Cô út thật sự lập gia đình rồi hả? Nói để chúng ta bàn bạc đồ cưới.”
Trên tay Lâm Lam không ngừng, để Chị dâu cả vịn giúp cô, cô chập choạng cột lại: “Gom góp lại, lúc ở riêng đều đã chia ra, cứ dựa theo tiêu chuẩn mà làm, bốn nhà góp tiền vào, phân chia lại cũng không có gì.”
Chị dâu cả gật đầu: “Chị cứ thấy là lạ làm sao đó, mới gặp nhau hai ba lần đã chọn được đối tượng rồi? Làm sao lừa gạt người ta?”
Lâm Lam phì cười: “Chị dâu, cho dù cô ấy làm sao lừa gạt được, chỉ cần hai bên đều vui lòng, đó chính là chuyện Chu Du đánh Hoàng Cái.”
Chị dâu cả không hiểu thế nào là Chu Du đánh Hoàng Cái: “Chị sợ cô ta nhân cơ hội này công phu sư tử ngoạm muốn nhiều thôi.”
Bình thường cô gái đám cưới trong thôn, chính là mặc áo bông mình tự mình may, cả người áo đơn, hai đôi giày, cộng thêm đồ dùng hằng ngày của mình. Những thứ này không cần lo liệu thêm gì, muốn xử lý, nhiều lắm là tặng thêm của hồi môn một rương đồ, một bộ bát đũa, mặt khác may vá thì thêm một chiếc kéo. Nếu hơn nữa thì tặng thêm chăn làm hồi môn, làm giàu cho người ta. Dù sao lúc này phiếu vải bông đều có hạn, có tiền cũng không mua được
Bình thường nhà chồng sẽ yêu cầu lễ hỏi, bên trong bao gồm một chiếc giường, chăn mền bằng sợi tổng hợp và bông vải, hơn nữa cả người cô dâu mới đều là quần áo mới, giày mới.
Lúc này ở nông thôn tự nhiên còn chưa chú ý đến vấn đề tam chuyển nhất hưởng (là ba món đồ: máy may, xe đạp, và máy phát thanh(radio) mà người dân thập niên 60-80 cho là có giá trị nhất để tặng khi cưới hỏi).
Có điều cha mẹ có lòng thiên vị sẽ lấy đồ cưới của con gái cho con trai dùng, yêu cầu nhà chồng chăn bông, các loại vải may quần áo lại không để cho con gái làm của hồi môn, kết quả con gái gả đến ngày đầu tiên không còn mặt mũi, gặp phải mẹ chồng lợi hại sẽ để các cô ngủ ở giường trống trơn.
Lại nói, ban đầu Lâm Lam gả đến đây cái gì cũng không có, khi đó trong nhà bà nội làm chủ, mẹ nói không tính, cha cũng không rõ đấy.
Tự nhiên nhà họ Hàn sẽ không như vậy, bà Hàn thiên vị Hàn Kim Ngọc còn không kịp, chỉ biết cướp đoạt đồ của ba đứa con trai cho con gái bảo bối.
Hai người bàn luận một hồi, nói chỉ dựa vào quy định ở riêng đặt ra, tuyệt đối không đồng ý yêu cầu vô lý của bà Hàn.
Chị dâu cả thấy Lâm Lam đứng cùng cô trên một chiến tuyến, cô cũng thả lỏng.
Buổi trưa Lâm Lam nấu cơm xong, ở ngoài cửa phơi cỏ xong, liền thấy bọn nhỏ vui vẻ trở về nhà. Bọn nhỏ vui vẻ thưa cô, mấy đứa khác đều bình thường, chỉ có Đại vượng thoạt nhìn giống như mới đi bơi về! Gương mặt thằng bé giống ông già trong bộ bài tú-lơ-khơ không có vẻ gì, tầm mắt rơi vào cõi hư vô, đôi môi lơ đãng mím lại. Lâm Lam vừa muốn nói chuyện với nó, nhưng Đại Vượng không nhìn cô, đi thẳng.
Lâm Lam: “Con cả, con đi đâu vậy?” Đã về đến nhà còn không vào, con muốn náo loạn gì đấy?
Đại Vượng không đáp lại, lúc bước qua tường rào nó mới ý thức được cái gì, liền xoay người lại đi vào nhà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

