Beta: Tiểu Tuyền
Buổi tối Lâm Lam kể lại chuyện Hàn Kim Ngọc xem mắt với Hàn Thanh Tùng.
Hàn Thanh Tùng nghe kể Hàn Kim Ngọc đi xem mắt trong huyện, cũng không kinh ngạc, có lẽ bạn học của cô giới thiệu cho, anh cũng không quản nhiều.
Vài ngày sau, Lâm Lam phát hiện Hàn Thanh Hoa vẫn rất ôn hòa, mỗi ngày đều cười ha ha. Buổi sáng lúc Hàn Thanh Tùng dẫn các con đi tập luyện, cậu ta cũng chạy bộ theo, nói ở nông trường đã thành thói quen, về nhà không luyện tập càng khó chịu hơn.
Hàn Thanh Tùng không từ chối cậu ta, tất nhiên Lâm Lam cũng không nghi thần nghi quỷ, dù sao Hàn Thanh Hoa thoạt nhìn rất bình thường.
Hàn Kim Ngọc sau lần xem mắt đó, lại đến mượn xe đạp hai lần, mặc dù vẫn không vui nhưng cũng sẽ gọi chị dâu. Lâm Lam đối với cô ta vẫn khách sáo, cũng không đâm chọc cô ta.
Đợi đến ngày hôm nay bọn nhỏ được nghỉ, sau khi ăn bữa sáng xong, Lâm Lam liền tuyên bố đi ra sông giặt quần áo.
TamVượng chạy ra trước giành chỗ, mấy đứa khác thì mang sọt, rổ, bưng thau, mang xà phòng, còn mang theo ghế nhỏ… thanh thế to lớn.
Tiểu Vượng dẫn đầu mọi người: “Chúng ta là người nối nghiệp chủ nghĩa xã hội khoa học ~~ sẵn sàng tiến lên ~” sau đó cả nhà đều hát bài ca đội thiếu niên tiền phong tiến quân ra bờ sông.
Trong thôn, bình thường có vài chỗ đặt phiến đá, nhóm xã viên có thể ngồi ở chỗ này giặt quần áo, sau này trời ấm áp, chỗ này liền trở thành nơi hút hàng, mỗi ngày phụ nữ không ngừng đến nơi này giặt quần áo.
TamVượng chiếm cứ được vị trí tốt nhất, giữ lại chỗ cho mẹ, chị gái và anh hai ngồi trên bờ giặt giũ, những vị trí khác để lại cho phụ nữ khác.
Lâm Lam cùng Mạch Tuệ ngồi trên phiến đá giặt giũ, khuấy xà phòng lại bắt đầu vò vò chà chà, chăn lớn quá nặng, hơn nữa còn là vải dệt thủ công, lúc giặt rất phí sức.
TamVượng,Nhị Vượng liền đứng trên phiến đá hỗ trợ đạp đạp, trong miệng TamVượng hét lớn khẩu hiệu tự mình sáng tác: “Một hai ba, giặt quần áo, đánh xà phòng! Xoạt xoạt xoạt, dùng sức đạp! Ta dùng sức đạp!”
Nhị Vượng bị nó la hét, không tự chủ càng dùng thêm sức: “TamVượng, em đừng có la, chân anh đạp đã tê rần hết rồi nè.”
TamVượng liền cười ha ha.
Tiểu Vượng đã cởi quần áo nằm sấp ở trong nước, mắt kiếng cột dây thun được cố định trên đỉnh đầu, để Lâm Lam nhìn thấy bé bơi dưới nước: “Mẹ ơi, mẹ nhìn con có giống con cá nhỏ không nè.”
Lâm Lam nhìn tay chân bé lắc lư, miệng còn lúc mở lúc đóng, mô tả con cá nhả bong bóng, cười nói: “Một con cá thật to đây.”
Tiểu Vượng lại bắt đầu hát: “Con là một con cá ~~ bơi từ Đông sang Tây ~~ con là một con cá ~~ từ trên chìm xuống đáy ~~ mẹ muốn nhìn thấy con ~~ con liền hôn nhẹ mẹ ~~ con là một con cá ~~ ~~ yêu mẹ —— con yêu mẹ ~~~”
Hát đến đây, bé liền đứng thẳng người hướng về Lâm Lam chu chu miệng nhỏ.
Lâm Lam nghiêng người qua, hôn lên trán bé một cái, bắt chước giọng điệu của Tiểu Vượng hát: “Mẹ là con mèo nhỏ, mẹ thích nhất cá nhỏ ~~”
Tam Vượng cũng cười ha ha chạy đến đây muốn ăn cá nhỏ, Tiểu Vượng bõm một tiếng, liền bơi ra xa.
Thoáng chốc những người phụ nữ khác đều chạy đến: “Mau mau mau, không có chỗ rồi!”
Các cô tự cho rằng đã đến sớm, kết quả phát hiện Lâm Lam dẫn theo các con chiếm được chỗ tốt nhất, không khỏi có chút không vui.
Có phụ nữ không vui, chu môi lầm bầm: “Phía tây nhà cô ấy không phải có sông à, sao còn chạy đến nơi này?”
Quanh thôn đều có sông, cũng là nơi nhóm đàn bà con gái giặt quần áo rửa cỏ, để thuận tiện, đại đội còn dẫn người đặt phiến đá hoặc các tảng đá lớn. Bình thường mọi người muốn bớt việc đều đến gần nhà mình để giặt giũ, có điều đôi khi giặt giũ những đồ vật lớn hoặc nhiều người sẽ đến nơi có tảng đá lớn phủ vật đó lên rồi giặt giũ.
Con sông gần nhà Lâm Lam rửa cỏ thì được, nhưng tảng đá dùng để giặt quần áo thì quá nhỏ, không thích hợp, cho nên cô mới dẫn theo các con đến nơi này giặt giũ.
Nơi công cộng, cũng không phải nhà ai độc chiếm được. Hơn nữa Lâm Lam cũng chỉ chiếm ba vị trí, những nơi khác vẫn còn trống kìa.
Chẳng qua những người phụ nữ kia đều quen kết bạn theo nhóm, theo bản năng cảm thấy nơi này đều là của các cô, thấy Lâm Lam đến đây cũng có chút mâu thuẫn.
Lâm Lam cũng không biết tâm tư tế nhị của các cô, vẫn chào hỏi cùng các cô, quen biết thì nói chuyện phiếm vài câu, không quen thì cứ cười cười.
Rất nhanh nhóm đàn bà con gái đều bày biện ở mép nước, mọi người cùng nhau xoạt xoạt xoạt xoạt, đập rầm rầm rầm giặt quần áo. Các cô không nỡ dùng xà phòng, giặt quần áo đều dùng nước tẩy rửa, sau đó dùng chày gỗ đập đập.
Lâm Lam ở bên cạnh vừa nhìn thấy như vậy, những phụ nữ kia giặt quần áo thật giống như lúc làm ruộng, đều đập rầm rầm rầm vô cùng ra sức, cũng không biết quần áo kia có chịu nổi lực đập đó hay không nữa.
Lâm Lam liền lặng yên giặt giũ của mình, lúc chà xà phòng còn nhìn kỹ, nơi nào không bẩn thì dùng ít một chút, nơi nào bẩn thì chà nhiều, tiết kiệm một chút.
Thật giống như trẻ con ở nông thôn vừa có tiền vừa quý báu, có điều người khác cũng hiểu ý của cô ta, biến tướng châm chọc Lâm Lam lười, xuống ruộng không làm việc nặng, nghe nói nấu cơm ở nhà cũng là mấy đứa nhỏ làm, buổi sáng người ta có thể ngủ thẳng đến hơn mười giờ đấy!
Mấy phụ nữ hiểu ý lẫn nhau đều cười rộ lên.
Lâm Lam cũng không quản, các người muốn cười cứ cười, dù sao tôi sống có chồng có con là được, tôi lười tôi cũng không ăn cơm nhà các người.
Lúc này một phụ nữ nhìn thấy Lâm Lam thế nhưng lại cầm một khối xà phòng lớn như vậy, giống như chưa từng nhìn thấy vậy: “Ôi chao, đây là xà phòng à, một cục lớn như vậy? Dùng tốt không? Có tẩy sạch không?”
Không ít phụ nữ đều vây đến đây xem, các cô rất ít khi mua vật này, thỉnh thoảng mua một ít để tết mới cho con dùng, trang điểm đấy, bình thường cũng không nỡ dùng.
Lâm Lam: “Dùng rất tốt.” Dù sao vẫn tẩy sạch hơn so với giặt bằng nước tro.
TamVượng thấy các cô kinh ngạc như vậy, liền cười hì hì nói: “Mẹ con mua bốn cục lớn đấy!” Nó khoa tay múa chân một chút: “Cỡ như cục gạch.”
Có phụ nữ hâm mộ, có phụ nữ bỉu môi, khoe khoang cái rắm gì, nếu không phải chồng của cô là cục trưởng, cô làm sao mua nổi chứ, hừ! Các cô không nói nữa, dùng sức chà xát quần áo của mình, dùng cây chày gỗ đập rầm rầm rầm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

