Beta: Sakura
Tháng giêng thoáng cái đã trôi qua, mùa xuân dịu dàng, sinh mệnh lực đã tích súc trong một mùa đông đang bừng bừng chờ phân phó. Bọn nhỏ còn nhạy cảm hơn cả ngọn cây ngoài kia, hận không thể lao ra ngoài chơi đùa điên cuồng.
Ăn xong bánh Thanh Minh thì bọn nhỏ lại mong đợi được ăn bánh chưng Đoan Ngọ, thời gian không dừng lại, Đoan Ngọ đảo mắt đã đến.
Chính là ngày gặt lúa mạch, Hàn Thanh Tùng theo thường lệ ở nhà hỗ trợ trồng cây vụ hè kiếm điểm công. Vì khích lệ gặt gấp nên đội sản xuất phân vùng bao việc cho xã viên, làm nhiều có nhiều, lúc trời chưa sáng thì Hàn Thanh Tùng đã dẫn theo Đại Vượng Nhị Vượng đi vào trong đất, bữa sáng và cơm trưa là do Mạch Tuệ và Tam Vượng đưa đi. Như vậy một mình anh có thể kiếm được điểm công của hai ba người, cho nên không để cho Lâm Lam xuống đất.
Vào tiết Đoan Ngọ khi trời còn chưa sáng, Lâm Lam đã thức dậy theo Hàn Thanh Tùng, cô lấy túi thơm mình làm ra buộc trên đai lưng của anh, “Hôm nay ăn tết đó, ăn xong điểm tâm rồi hãy đi làm việc.”
Hàn Thanh Tùng nhìn cái túi thơm, kia có chút quấn quýt, “Buổi sáng cắt lúa mạch không hết, hay là đi sớm một chút, để cho con gái đưa điểm tâm, buổi trưa trở lại ăn.” Anh ôm cô một cái, cúi đầu hôn lên môi cô một cái, trêu chọc cô khiến cô trừng mắt nhìn anh.
Túi thơm là Lâm Lam dùng vải đỏ còn thừa tự mình may lại, bên trong thêm vào thuốc Hương mua được ở công xã, còn có sợi ngải cứu hoa cúc dại nhà mình phơi được…, tiết Đoan Ngọ mang túi thơm, đây là tập tục của quê quán kiếp trước của Lâm Lam, hiện tại sử dụng.
Lâm Lam buộc lại, hài lòng vỗ vỗ hông của anh, “Buổi trưa ăn bánh chưng, tan tầm thì trở về đó.”
Cô nghe thấy Đại Vượng và Nhị Vượng, vui mừng bưng làn đan xông ra, “Con trai cả chờ một chút.”
Cô cầm lấy một cái túi thơm định đeo lên cổ cho Đại Vượng.
Đại Vượng bị làm cho sợ nên lập tức né tránh, “Cái gì đó?”
Lâm Lam cười nói: “Đoan Ngọ đeo túi thơm, trừ tà, ngoan a, cha của con cũng đeo đó.”
Đại Vượng đang muốn chạy trốn thì thấy Hàn Thanh Tùng từ trong nhà đi ra ngoài, cái túi màu đỏ chót thơm đeo bên hông kia sáng loáng chói mắt.
Đại Vượng: “......”
Cậu bé bị Hàn Thanh Tùng nhìn thoáng qua, hai chân giống như đeo chì, chỉ đành phải tùy ý để Lâm Lam loay hoay.
Nhị Vượng nhịn cười, không đành lòng nhìn anh cả thống khổ như vậy, “Mẹ, không bằng mẹ lấy kim may lên lưng quần cho anh cả đi.” Có áo che lại thì người khác sẽ không nhìn thấy.
Lâm Lam: “Như vậy thì buổi tối giặt quần áo còn phải tháo ra, đúng rồi.....” Sắc mặt cô trở nên vui mừng, “Thắt ở chỗ khuy áo, như vậy sẽ không vướng.” Đeo trên cổ thì khi ra mồ hôi sẽ bị siết lại.
Đại Vượng nhận mệnh để cô tùy ý loay hoay, dù sao cha cũng đeo mà.
Nhị Vượng cũng rất phối hợp, tự mình cầm một cái qua đeo lên, “Mẹ à, con vừa đeo lên đã cảm thấy thần thanh khí sảng đó!”
Lâm Lam vỗ vỗ cậu bé, “Anh hai cho mẹ mặt mũi nhất, thật ngoan.”
Ba cha con ra cửa.
Đại Vượng lặng yên tháo túi thơm màu đỏ xuống, lập tức tựu cảm nhận được sự chú ý đến từ cha mình, cậu bé mặt không thay đổi sắc nhét vào trong túi quần, “Dù sao có ở trên người là được.”
Hàn Thanh Tùng cảm thấy cũng đúng, tự mình cũng cởi xuống tới cho vào trong túi quần.
Nhị Vượng thấy vậy thì vui vẻ, “Con cảm thấy rất tốt, con muốn tuyên truyền cho người khác, để cho bọn họ cũng đeo một cái.”
Sau khi bọn họ đi, Lâm Lam cũng không vội vã gọi còn mấy đứa nhỏ khác dậy, ngày mùa hè ngày dài bọn nhỏ cũng mệt mỏi, để cho chúng ngủ thêm một lát.
Trước tiên cô đi cho gà vịt ăn, lại dùng dây cỏ gói cây xương bồ và cây ngải hôm qua bọn nhỏ cắt về, chia ra buộc vào bên cửa lớn và cửa phòng.
Lúc này Mạch Tuệ, Tam Vượng cũng thức dậy, hai đứa chủ động đeo túi thơm mà Lâm Lam làm lên. Mạch Tuệ thắt ở trên vạt áo, Tam Vượng chọn lấy ba hồ lô nhỏ, trực tiếp đeo lên cổ. Rồi Tam Vượng lại đi ra vườn rau giúp Lâm Lam hái chút rau về làm thức ăn, thuận tiện bắt sâu, buổi tối lúc Hàn Thanh Tùng trở lại sẽ đi tưới cây trong vườn.
Lâm Lam để cho Mạch Tuệ làm điểm tâm, thuận tiện luộc luôn mười mấy cái trứng vịt muối ở bên trong hũ dưa muối, còn cô thì cầm lấy phiếu thịt Hàn Thanh Tùng được phát, đạp xe đạp đi tổ đồ tể công xã một chuyến, tìm được con trai Đường Lão Á mua một cân thịt ba chỉ, một chút heo xuống nước cùng một chút xương heo.
Trên cổ Tiểu Vượng đeo một chuỗi hồng hồ lô ngồi ở trước bàn bóc trứng vịt, sợ lãng phí lòng dầu trong đỏ trứng, vô cùng cẩn thận đỡ lấy chén, trong miệng còn hừ hừ bài hát nhỏ mình tự nghĩ ra, chân nhỏ lại nhịp nhịp theo nhạc. “Khoai sọ? nonono, khoai tây! Đại Nguyên tiêu, bánh chưng lớn, cho bạn bánh Trung thu, có muốn hay không? Không muốn, vậy một chén sủi cảo có được hay không? Không có không có, nhiều lắm là cho bạn cây ớt nếm thử......”
Lâm Lam nghe mà buồn cười, Tam Vượng nói bừa, Tiểu Vượng lại cho là thật, bất kể là cái gì cũng có thể hát thật có tư vị.
Trứng vịt nhà mình muối, nước canh để ngâm là Lâm Lam cố ý gia công, bên trong tăng thêm các loại rượu trắng…, trứng vịt được muối ra đều chảy mỡ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)