Triệu Ninh Uyển trừng mắt nhìn Lý Nham một cái, nói: “Lý Nham, lúc bố cháu đi làm nhiệm vụ, cô đã quan tâm đến cháu và em trai cháu, cô còn cho các cháu bánh bao. Sao cháu có thể lấy oán báo ân như vậy?”
Lý Nham trừng lại Triệu Ninh Uyển: “Cô cho bọn cháu bánh bao, là để bọn cháu canh xem khi nào chú Chiến về nhà, bọn cháu đâu có lấy không bánh bao của cô.”
Nói xong, Lý Nham bối rối nhìn Lưu Anh, nói: “Bà nội, lúc đó, bọn cháu không biết cô là vị hôn thê của chú Chiến. Nếu biết, cô ta có cho bao nhiêu bánh bao, bọn cháu cũng sẽ không nói cho cô ta biết bình thường mấy giờ chú Chiến về nhà đâu. Cháu xin lỗi!”
Lưu Anh xoa xoa đầu Lý Nham nói: “Chuyện này không trách cháu, có trách thì trách người lớn có ý đồ xấu!”
Lâm Uyển Thanh cao giọng: “Đồng chí Triệu, tôi có quyền nghi ngờ cô là đặc vụ của địch, cô nói xem, tại sao lại muốn sát hại người nhà quân nhân, tại sao lại giám sát động thái của quân nhân.”
Cái mũ đặc vụ này chụp xuống, dọa Triệu Ninh Uyển mềm nhũn cả chân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



