Nhà có bốn phòng ngủ, phòng nào cũng rất rộng, còn có cả sân trước sân sau.
Chỉ là không có dấu vết của người ở, chỉ có một phòng ngủ được trải giường, trong sân thì cỏ dại mọc um tùm.
An Họa nói: "Nơi này có vẻ như chưa được dọn dẹp."
Tiểu Chu giải thích: "Thủ trưởng thường ngủ ở văn phòng nên bên này khá vắng vẻ." Anh ta dừng một chút, quyết định kể khổ hộ cấp trên của mình: "Thủ trưởng còn nói dù sao anh ấy cũng chỉ có một mình, hay là nhường nhà cho người khác ở, may mà chưa kịp nhường, không thì chị dâu đến đã không có chỗ ở rồi."
An Họa hiểu ý, mỉm cười nhìn Tiểu Chu, Tiểu Chu cười đáp lại: "Hì hì."
Lúc Tiểu Chu chuẩn bị rời đi, An Họa lấy một vốc kẹo từ trong túi ra đưa cho anh ta: "Lẽ ra nên cho cậu thuốc lá, nhưng tôi không có, cậu cầm kẹo này ăn cho ngọt miệng nhé."
"Tôi thích ăn kẹo lắm, cảm ơn chị dâu." Tiểu Chu cười để lộ lúm đồng tiền, cảm thấy chị dâu lần này khác hẳn lần gặp trước, không những không còn nhìn người bằng nửa con mắt mà còn hay cười hơn.
An Họa tiễn Tiểu Chu đi rồi bắt đầu nghiêm túc khảo sát ngôi nhà tương lai của mình.
"Oa, một con bướm sặc sỡ!"
"Oa, mẹ mau nhìn, có ba ở đây này!"
An Họa đang tìm dụng cụ dọn dẹp khắp nơi, nghe vậy liền bước ra ngoài.
Người đàn ông mặc quân phục đang bế Đông Đông đứng giữa sân, đầu hơi cúi xuống nhìn đứa trẻ trong lòng.
Từ góc nhìn của An Họa, cô thấy được góc nghiêng của anh, từ chân mày đến sống mũi tạo thành một đường nét cao thẳng, xương hàm sắc bén, lạnh lùng.
Nghe thấy tiếng động, người đàn ông quay lại, lúc này An Họa mới nhìn rõ dung mạo của anh.
Nguyên thân có lẽ vì quá ghét chồng nên hình ảnh về dung mạo của anh trong đầu chỉ là một mảng mơ hồ.
Mà trong sách miêu tả nam chính chỉ có tám chữ, cao lớn đẹp trai, trầm mặc ít lời.
Đẹp trai ư? Nhìn kỹ thì cũng được, nhưng khí chất quá đỗi mạnh mẽ của anh khiến người ta trực tiếp bỏ qua vẻ ngoài.
Anh cao ít nhất một mét tám lăm, ở thời đại này đúng là hạc giữa bầy gà, cơ bắp dưới lớp quân phục căng phồng, dường như ẩn chứa sức mạnh vô tận, khuôn mặt vốn rất chính trực, nhưng đôi mắt sắc như chim ưng lại thêm vài phần hoang dã, hung hãn, khiến cả người toát ra sát khí đằng đằng, cực kỳ có tính xâm lược.
Thảo nào cái mác lớn nhất mà nguyên thân gán cho anh chính là dã thú.
Lòng gan An Họa có chút run rẩy, người đàn ông dường như có thể một đấm đánh chết một con trâu này, cô nuốt trôi nổi không?
Đôi mắt sắc bén kia phóng về phía An Họa.
An Họa đã viết cho Tiêu Chính mấy lá thư đòi ly hôn suốt hai tháng liền, nội dung mỗi lá thư đều gần giống nhau.
Không có tình cảm với anh, muốn ly hôn, muốn đi tìm tình yêu đích thực.
Mẹ kiếp, nói chuyện cắm sừng anh mà nghe thanh cao thoát tục như vậy.
Theo ý định ban đầu, dù cuộc hôn nhân này không mỹ mãn, Tiêu Chính cũng chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn, dù sao con cái cũng không thể vô cớ mất mẹ, ly hôn cũng rất mất mặt.
Biết An Họa có người khác bên ngoài, Tiêu Chính tuy giận nhưng dường như cũng không quá bất ngờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)