Nhưng hành động tiếp theo của anh ta khiến An Họa có chút ngỡ ngàng.
Chỉ thấy người thợ cắt tóc mang ra một chiếc bàn là...
An Họa: "Dùng bàn là để duỗi tóc ạ??"
Thợ cắt tóc: "Chứ dùng cái gì?"
An Họa: "Vậy thôi tôi cắt tóc luôn đi."
Tuy người thợ dùng bàn là than, nhiệt độ không cao bằng bàn là cắm điện, nhưng cũng khá đáng sợ. Để tránh làm hỏng tóc, tốt nhất là cắt đi, dù sao tóc vẫn có thể mọc dài ra.
Chu Mai Hoa tỏ ra tiếc nuối thay cô: "Mái tóc dài thế này phải nuôi lâu lắm đấy."
"Bây giờ đang thịnh hành tóc ngắn mà nên tôi cũng muốn thử xem sao." An Họa cười nói.
Người thợ kiểm tra chất tóc của An Họa, sợ cô đổi ý không cắt nữa nên hùa theo: "Đúng đúng, bây giờ các cô gái trẻ trong thành ai cũng để tóc ngắn. Cô gái này, tóc cô cắt xong bán cho tôi nhé?"
An Họa hỏi: "Anh trả tôi bao nhiêu?"
Người thợ cắt tóc suy nghĩ một lát rồi giơ ra tám ngón tay.
An Họa do dự, cô không biết giá cả thị trường, không biết có bị hớ không.
Chu Mai Hoa đứng bên cạnh liền kéo An Họa đi: "Cô thiếu tám đồng này chắc? Đi thôi đi thôi, không cắt nữa! Vốn dĩ tôi đã thấy tiếc cho cô rồi."
An Họa thuận thế đứng dậy.
Người thợ cắt tóc vội nói: "Vậy cô nói giá đi?"
An Họa nhìn Chu Mai Hoa, Chu Mai Hoa nói: "Mười hai đồng, thiếu một xu cũng không cắt."
Tóc của An Họa là tóc xoăn, nhưng chất tóc thật sự rất tốt, vừa đen bóng vừa dày.
Người thợ cắt tóc nghiến răng: "Được!"
Tay nghề của người thợ khá tốt, anh ta cắt tóc dài đến ngang xương quai xanh. Vì trước đó tóc đã được uốn nên đuôi tóc hơi cụp vào trong, trông mái tóc bồng bềnh và nhẹ nhàng hơn. Mái tóc đã bớt dày, các đường nét trên khuôn mặt của An Họa cũng trở nên nổi bật hơn, trông tinh tế hơn nhiều, lại còn phảng phất nét trong sáng, rạng rỡ của thiếu nữ.
An Họa rất hài lòng, Chu Mai Hoa cũng liên tục trầm trồ kinh ngạc.
Cô còn bế Đông Đông lên hỏi: "Con trai, mẹ có đẹp không?"
Đông Đông không cần suy nghĩ liền đáp: "Đẹp ạ, mẹ lúc nào cũng đẹp." Giọng nói non nớt, mềm mại.
An Họa bật cười thành tiếng, yêu chiều véo má cậu con trai ngọt ngào của mình.
Đặc biệt là quầy bán vải, không những phải xếp hàng dài mà đến lượt An Họa thì chỉ còn lại mấy loại vải màu xanh sẫm và xám đậm trông rất cũ kỹ.
Cô do dự hồi lâu, cuối cùng dưới sự thúc giục của nhân viên bán hàng, cô đã mua sáu thước vải màu xám đậm.
"Chị Mai Hoa, chị có người quen nào mua được hàng hiếm không?" An Họa nhỏ giọng hỏi Chu Mai Hoa.
Tuy cô không phải là người lớn lên ở thời đại này, nhưng cô biết có những quy tắc ngầm tồn tại ở bất kỳ thời đại nào.
Chu Mai Hoa lắc đầu: "Tôi toàn mặc quần áo vải thô, chưa bao giờ mua loại vải này."
An Họa đành thôi, suy nghĩ một lát rồi quyết định mua tạm vài bộ quần áo may sẵn để mặc.
Quần áo may sẵn giá cao hơn nên ít người mua.
Áo sơ mi trắng bằng vải sợi hóa học đều là kiểu dáng thông thường, An Họa mua một lúc ba chiếc, chỉ khác nhau một chút về chi tiết. Quần cũng mua ba chiếc: màu đen, màu xám và màu kaki.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)