Nhà Vương Lộ và Cố Tùy là hàng xóm, hai người bọn họ cũng quen biết từ nhỏ. Nhưng hai nhà bọn họ, một nhà theo chính trị, một nhà là bác sĩ.
Cố Tùy lắc đầu: "Cám ơn ý tốt của em, anh cảm thấy nơi này rất tốt. Ngược lại anh muốn khuyên em, em không cần phải tới nơi này, về sớm một chút đi.”
Vương Lộ cho rằng Cố Tùy quan tâm cô, cô ta cúi đầu che giấu nội tâm vui sướng, nắm ngón tay: "Anh có thể đợi, em cũng có thể đợi, em sẽ không trở về.”
“Tùy em thôi.”
Nhìn trăng, không nói gì nữa.
Vương Lộ hỏi anh: “Anh đang suy nghĩ gì vậy?"
Cố Tùy thản nhiên nói: "Anh đang suy nghĩ, rõ ràng anh đã xin đi Đông Bắc cùng ba mẹ, rốt cuộc là ai gửi đơn của anh về, còn đưa anh đến nơi xa như vậy."
Động Bắc kỳ thật đang rất loạn, cha anh làm bác sĩ nhiều năm như vậy đã cứu không ít người, luôn có người nhớ kỹ lòng tốt của cha anh, chuyển tin cho nhà bọn họ.
Vốn đã sắp xếp rất tốt, sao lại xảy ra vấn đề?
Vương Lộ bị dọa đến mức run rẩy, không dám hỏi nữa, tìm cái cớ trở về phòng.
Giờ phút này, mấy người trong phòng đều giải tán, bát đũa trên bàn đều thu dọn đến phòng bếp.
Cố Tùy ở hậu viện rửa mặt xong trở về phòng, đi ngang qua trong sân, tùy ý nhìn thoáng qua Đại Thanh Sơn phía trước.
Anh cầm thuốc giải độc của người ta, đồng ý làm cơm cho người ta một tháng, cũng không thể nuốt lời.
Buổi chiều anh cầm thuốc giải độc đi tìm trưởng thôn Dương Quốc Trụ, anh cho rằng dù là bác sĩ cũng cần phải lao động, thế nên muốn sắp xếp thời gian hợp lý.
Không nghĩ tới Dương Quốc Trụ liền đồng ý, nói xuống ruộng trồng lúa không phải công việc chủ yếu của anh, công việc của anh là khám bệnh, hái thuốc cho mọi người.
Về phần nấu cơm đổi thuốc giải độc cho Quan Nguyệt trên núi, vậy càng không thành vấn đề. Dù sao nấu cơm cho Quan Nguyệt đổi thuốc giải độc, so với việc dùng lương thực đi đổi có lời hơn nhiều. Họ cũng kiếm được.
Ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải dậy sớm làm điểm tâm cho người ta.
Mà giờ phút này, Quan Nguyệt ở trong phòng trên cây, đói bụng kêu ùng ục. Không ăn cơm tối, sao mà bụng không kêu cho được.
Cẩu Thặng ghé vào chân giường, bụng phồng lên, miệng cắn thịt khô, ngủ rất ngon.
Quan Nguyệt xoay người, nhìn bóng đêm đen kịt bên ngoài, mau hừng đông đi! Chờ trời sáng, người nấu cơm cho cô đã tới.
Quan Nguyệt sờ ngọc bội trên cổ nhắm mắt lại, trong không gian ngọc bội cũng có đồ ăn. Lúc mạt thế vừa mới bắt đầu, mẹ cô dựa vào con đường của công ty, mang cô đến kho hàng của nhà cung cấp càn quét rất nhiều thứ, đồ ăn đủ dùng cho cả nhà bọn họ dùng cả đời.
Nhưng sau khi xuyên qua đến niên đại này, cô chưa từng lấy đồ ra sử dụng.
Trong không gian còn đặt hũ tro cốt của ba mẹ cô!
Sáng hôm sau, Cố Tùy sáng sớm rời giường nấu cơm, cơm làm xong, mấy người khác mới rời giường rửa mặt.
Vương Lộ tết bím tóc xong vội vàng ra cửa.
“Cố Tùy, chào buổi sáng.”
Cố Tùy tùy ý gật đầu. Anh đã ăn xong bữa sáng, lưng đeo gùi, cầm cuốc thuốc chuẩn bị ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)