Thịt ba chỉ còn ấm áp nhét vào trong tay Lý Đào, Lý Đào lại theo bản năng rụt tay lại.
Quan Nguyệt nhìn cô một cái: “Sao vậy?”
Lý Đào bần thần một lúc lâu mới nói: "Thịt có chút phỏng tay.”
Quan Nguyệt hiểu ra, an ủi cô một câu: "Đừng sợ, tôi là người tốt.”
Lý Đào chỉ là một cô bé, cô dùng một ngón tay cũng đủ hạ gục Lý Đào, cần gì phải bắt nạt cô bé ấy? Huống chi, đây còn là ứng cử viên dự bị cho vị trí đầu bếp.
Quan Nguyệt vẫn tương đối hài lòng đối với Lý Đào nhát gan đáng yêu này.
Lý Đào cũng không dám hỏi tại sao lợn rừng lại tự húc vào cây. Quan Nguyệt bảo cô làm bánh bao, cô liền làm bánh bao.
Lý Đào hoang mang bận rộn nửa ngày: "Không có đậu tương.”
“Quả thật không có đậu tương, cô cắt thịt trước, tôi đi lấy đậu tương.”
Lý Đào không dám dị nghị, thành thật băm thịt.
Quan Nguyệt ở trong phòng tìm được hai hạt đậu tương, quay đầu đi ra sau phòng.
Nhà bếp truyền đến tiếng băm thịt có tiết tấu, ở nơi cách quả mận không xa mười mét, hai hạt đậu tương, trong nháy mắt rơi xuống đất, nảy mầm, sinh trưởng, nở hoa, kết quả, đậu tương dài mọc lên, ở thời điểm chúng nó tươi mới nhất, bị hái xuống.
Lý Đào len lén nghĩ, không thể không nói, Quan Nguyệt thật có bản lĩnh!
Tuy rằng ở trong núi, người ngoài tưởng họ sẽ sống như người hoang dã. Nhưng cô không thiếu thứ gì cả, nhà trưởng thôn chưa chắc có nhiều bột mì như vậy.
Quan Nguyệt bưng sủi cảo chiên do Lý Đào đưa tới đi ra bên ngoài ăn, sủi cảo chiên cất ở trong hộp cơm một thời gian, vốn nên giòn giòn đã mềm, nhưng vẫn rất ngon.
Đêm qua Cố Tùy hấp bánh bao cho cô, bánh bao không có mùi vị gì, cô không thích ăn, vẫn là sủi cảo chiên ngon hơn.
Vốn là đi lên đưa sủi cảo chiên Lý Đào, mơ mơ hồ hồ thành đầu bếp của Quan Nguyệt, cô xào xong nhân bánh bao, nhào bột mì còn phải tách thành từng miếng nhỏ.
Quan Nguyệt ở bên ngoài nấu canh ô mai, mời cô qua uống một chén. Nấu súp cũng được.
Lý Đào ngồi trên ghế gỗ bên cạnh Quan Nguyệt, hai chân khép lại, lưng thẳng tắp, mắt cũng không nhìn loạn. Không biết vì sao, cô luôn cảm giác Quan Nguyệt rất nguy hiểm, so với tráng hán tướng mạo hung ác còn nguy hiểm hơn.
Có thể một khắc trước còn đang cười, một khắc sau có thể đâm chết người.
Quan Nguyệt không để ý đến cô bé, tự tại trêu chọc chó nhỏ chơi đùa bên chân, Lý Đào cảm thấy không cần khẩn trương như vậy, ánh mắt của cô lại rơi vào trên mặt Quan Nguyệt.
Cô còn chưa tốt nghiệp tiểu học, chưa từng học qua từ ngữ cao siêu nào, chỉ cảm thấy khuôn mặt Quan Nguyênt thật sự rất đẹp mắt! Ngồi xổm trên mặt đất cũng đẹp, chỗ nào cũng đẹp!
Quan Nguyệt từ là người vùng vẫy sinh tồn ở tận thế tới nơi này, làm sao không cảm nhận được ánh mắt sáng quắc nóng bỏng của Lý Đào chứ?
"Nghe nói, ngày đó tới nhà tôi quấy rối là kẻ thù của nhà các cô?"
“Hả? Ừm, xem như vậy đi!”
Quan Nguyệt ôm lấy Cẩu Thặng cười cười.
Lý Đào bị nụ cười này của Quan Nguyệt dọa sợ, vội vàng đứng lên: "Mì sắp chín rồi, tôi đi phòng bếp xem thử.”
Lý Đào bước nhanh vào phòng bếp, trong lòng nói thầm, tiểu tiên nữ cười rộ lên sao lại dọa người như vậy? Làm uổng phí diện mạo xinh đẹp kia.
Lý Đào hấp cho Quan Nguyệt một nồi bánh bao lớn, còn làm cho cô một nồi canh rau xanh, Quan Nguyệt tỏ vẻ ăn rất thỏa mãn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)